Chương 5

Cậu nhớ lại những năm tháng học trò của mình, những ngày tháng vui vẻ, những ngày tháng được học hỏi, những ngày tháng của thanh xuân tươi mới.

Liên Trân nhìn những bạn học sinh, cậu thấy họ thật hạnh phúc, thật may mắn. Họ được sống trong một gia đình ấm áp, được học tập trong một môi trường tốt đẹp, được yêu thương và trân trọng.

Cậu cũng ước ước gì mình cũng được như họ, cũng được sống một cuộc sống bình thường, một cuộc sống mà được yêu thương, được tôn trọng, được là chính mình.

Nhìn bọn họ, lòng cậu nhói lên một chút ganh tị.

Đám đông xì xào:

"Nghe nói gì chưa, thiếu gia nhà họ Lục, Lục Minh sẽ đại diện trường X tới trường chúng mình đấy."

"Thật chứ, bất ngờ ổng mà chịu tới đấy á hả. Nhà giàu mà nổi tiếng lâu đời ý hả."

Bất động khi nghe vậy. "Sao nhỉ!" Luôn mong chờ được gặp, đến khi sắp nhìn thấy anh, cậu lại thấy chua xót. Còn chưa chuẩn bị để đối mặt với sự thật đấy.

Khi nghe tới tên Lục Minh, lại nhớ tới sự lừa dối của chính cha mẹ mình. Họ đã đánh tráo cậu, để cho Lục Minh, người con ruột của họ, được sống trong nhung lụa, hưởng thụ cuộc sống mà đáng lẽ ra phải thuộc về cậu.

Liên Trân nắm chặt tay, lòng tràn đầy những cảm xúc lẫn lộn. Cậu muốn gặp Lục Minh, muốn biết anh ấy như thế nào, muốn biết anh ấy có biết về sự thật này hay không. Nhưng đồng thời, cậu cũng sợ hãi, sợ phải đối mặt với sự thật phũ phàng rằng người cậu yêu thầm lại là người đã cướp đi tất cả mọi thứ của cậu.

Cậu tự hỏi liệu Lục Minh có biết về thân phận thật sự của mình? Liệu anh ấy có bao giờ cảm thấy tội lỗi hay tiếc nuối về những gì đã xảy ra? Hay anh ấy sẽ chỉ coi cậu như một kẻ vô danh tiểu tốt, một người không đáng để quan tâm?

Những câu hỏi ấy cứ ám ảnh Liên Trân, khiến cậu không thể bình tĩnh. Cậu biết rằng cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ là một thử thách lớn, một cuộc đối đầu với chính bản thân mình và với những bí mật đau lòng của quá khứ.

Vào học tiết đầu của thầy dạy toán đầu hói, đeo kính trông lại có vẻ nghiêm khắc nên làm các học sinh có vẻ sợ ông. Vì đi làm thêm nhiều cộng với việc ngủ muộn nên Liên Trân luôn có phần mệt mỏi. Cậu hay lờ mờ ngủ trong giờ và không nghe giảng nên lại đau đầu về kiến thức. Bắt đầu không biết từ đâu, cậu hối hận, biết ra ít thế nghe giảng.

Tới thư viện lấy ít sách để đọc những phần không hiểu.

Ngày 11-12/10 ra chương mới