Cậu phải cố gắng, phải mạnh mẽ, phải sống vì chính mình. Cậu phải tìm cách vượt qua những khó khăn, phải tìm lại niềm tin vào cuộc sống.
Cậu biết rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng cậu sẽ không đầu hàng. Cậu sẽ chiến đấu, sẽ cố gắng hết sức để có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cậu sẽ không để những tổn thương trong quá khứ cản trở tương lai của mình. Cậu sẽ sống một cuộc sống đầy ý nghĩa, một cuộc sống mà cậu xứng đáng được hưởng.
Hôm nay tiết học tự học nên cậu đi khám, cậu quyết định sẽ yêu bản thân, tập trung cải thiện bản thân. Tới bệnh viện khám. Những vết chai, vết sẹo trên đôi bàn tay bắt mắt làm cho người khác giật mình, cậu bị suy dinh dưỡng nặng, những vết sẹo bị đánh đập khi còn thời thơ ấu đã in sâu tháng năm trên cơ thể thiếu niên.
Bác sĩ nhìn thiếu niên trước mặt, cảm thấy đau xót, tại sao trên người đứa trẻ này lại nhiều vết bạo hành như vậy. Thậm chí có những vết mới đây, cơ thể gầy guộc, khuôn mặt xanh xao. Bác sĩ có độ tuổi trung niên, vẻ ngoài cô chững chạc, nói lời quan tâm: "Cháu có sao không?".
Thấy câu trả lời ậm ừ của Liên Trân, cô nói ân cần như bà mẹ già, cô biết cậu bé sẽ không nói ra. Nên cô cho cậu một viên kẹo. Sáng nay đồng nghiệp cho cô, cô nói: "Trẻ con ai cần hả?"
Người đó cười: "Cậu phải cần chớ, già rồi cũng cần. Cái gì cậu nói ai già! Thôi mà nhận đi." Không ngờ lại cần đến lúc này.
Liên Trân được cho bất ngờ, không ngờ cô bác sĩ trông có vẻ khó gần lại dễ chịu cho cậu như vậy.
"Có chuyện gì tâm sự với cô nhé, có chuyện gì lần sau cháu lại tới tìm cô nhé. Cô sẵn sàng giúp." Nhìn người phụ nữ, cậu cũng bất giác cười mỉm. Nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn dĩ luôn u buồn của cậu.
Bước ra khỏi phòng khám, tinh thần Liên Trân dễ chịu hơn, như trút bỏ được gánh nặng. Nhìn tia nắng, Liên Trân cảm thấy có hi vọng về tương lai. Hóa ra được người ta hỏi thăm lại ấm lòng như vậy.
Ngôi trường buổi sáng kì lạ, tất bật. Học sinh, giáo viên chạy đôn chạy đáo làm việc. Liên Trân lâu rồi xin nghỉ vì cần phải nghỉ ngơi, thấy không khỏi bất ngờ. Cậu hỏi một người học sinh và biết là đang chuẩn bị ngày lễ năm khai trương long trọng, có tổ chức văn nghệ phong phú vì là trường trọng điểm.
Cậu nhìn những tấm băng rôn rực rỡ được treo khắp nơi, những tiếng cười nói rộn ràng, những nụ cười rạng rỡ trên gương mặt các bạn học sinh.