Chương 3

Lục Trăn khóc: "Sao nhỉ haha", bước đi loạng choạng, suýt ngã. Khuôn mặt hốc hác, người đã gầy yếu lại càng gầy, như một cơn gió cũng có thể quật cậu ngã.

Về trường, những gương mặt quen thuộc trong KTX nhìn Liên Trân với ánh mắt không mấy thiện cảm. Lạnh lùng, khó gần khiến bọn họ không thích cậu chút nào. Không nói không rằng, coi người khác là không khí. Mới đầu thấy Liên Trân, bọn họ thấy cậu lạnh lùng nhưng thật sự rất đẹp. Bị vẻ ngoài của cậu thu hút.

Màu tóc nâu đậm, đôi mắt nâu sâu thẳm, khuôn mặt toát lên vẻ cổ điển như phương Tây, cũng không giống phương Tây, như những truyện cổ siêu nhiên kì bí. Không tự chủ được bị hớp hồn, cuốn theo.

Nhưng tính cách cậu lạnh lùng và thật sự thì có tính thay đổi thất thường. Một số người cùng phòng, mới đầu quan hệ giữa họ cũng bình thường, nhưng trong một lần thấy Liên Trân về muộn, trông sắc mặt có vẻ không tốt, một người cùng phòng cùng khối, hắn hỏi thăm Liên Trân, hất tay hắn và hét hắn đừng đυ.ng vào cậu. Hắn tức! Hắn biết Liên Trân có chứng bệnh sạch sẽ, không thích ai đυ.ng vào người cậu.

Khi mới bước vào trường, Liên Trân không để ý, nhưng cậu khá nổi tiếng, vẻ ngoài điển trai, ánh nắng chiếu vào đôi mắt cậu tỏa nắng. Mấy đứa con gái mới lớn rất thích cậu, ngay cả mấy bạn nam cũng có ánh nhìn tốt về cậu.

Tuy nhiên, Liên Trân không để ý đến những ánh nhìn đó. Cậu chỉ chìm đắm trong ảo cảnh đau thương. Nỗi đau sâu lắng, mất mát về tình thương, sự lo đay, mai đó, sự day dứt về tiền bạc, tiền học, trang trải cuộc sống vì cha mẹ không cho cậu tiền, không trả tiền học. Từng kế sinh nhai, cậu phải kiếm, từng bữa ăn, cậu phải lo.

Cậu nhớ lại những ngày tháng tủi nhục khi sống trong gia đình đó. Đôi mắt căm hờn, đau đớn. Bọn họ không cho cậu tiền, nói đã nuôi cậu từng này, có thể kiếm tiền rồi, xoay người lại chiều chuộng em trai, chỉ nhỏ hơn cậu 1 tuổi, mua điện thoại, laptop mới. Ngay cả khi nó đòi chiếc xe mới vì nói không bằng bạn bằng bè, rồi lấy tiền cậu kiếm được mua.

Giờ đây, cậu phải đối mặt với cuộc sống đầy khó khăn, phải tự mình lo lắng cho bản thân. Cậu không có gia đình, không có người thân, chỉ có một mình chống chọi với cuộc sống đầy bất trắc.

Cậu cố gắng kiếm tiền bằng cách làm thêm, nhưng công việc không ổn định, thu nhập bấp bênh. Cậu phải lo lắng cho tiền học, tiền ăn, tiền nhà, tiền sinh hoạt. Cậu cảm thấy mệt mỏi, chán nản, nhưng cậu không thể bỏ cuộc.