Không phải cậu không chấp nhận mà cậu không thể tin mình bị phản bội bởi chính gia đình mình yêu thương. Cậu đã hi sinh tất cả cho bọn họ, họ thiếu thứ gì cậu làm ngay, kể cả không cần biết nó có đúng không.
Một nụ cười xuất hiện trên môi. Liên Trân cười to, tiếng cười vang vọng trên hành lang vắng vẻ. Nụ cười điên cuồng, khuôn mặt như phát điên. Ánh mắt nâu sẫm ẩn chứa nỗi đau đớn, tuyệt vọng. Tiếng cười vẫn vang vọng nhưng nước mắt rơi, không biết đang khóc hay đang cười.
Liên Trân rời khỏi phòng khám, tâm trí rối bời. Cậu không thể tin vào kết quả xét nghiệm, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật phũ phàng. Cậu quyết định tìm kiếm thêm bằng chứng, tìm kiếm thêm thông tin về gia đình ruột của mình.
Cậu nhớ lại những lời thì thầm của cha mẹ nuôi, những lời nói về việc đánh tráo con, về gia đình giàu có ở thành phố S. Cậu quyết định tìm đến bệnh viện nơi cậu được sinh ra, nơi mà cuộc đời cậu đã bị thay đổi.
Cậu tìm đến phòng hồ sơ bệnh án, tìm kiếm thông tin về ngày sinh của mình. Cậu tìm thấy hồ sơ của mình, và bên cạnh đó là một hồ sơ khác, hồ sơ của một đứa trẻ sinh cùng ngày, cùng giờ với cậu. Cậu mở hồ sơ ra, và tim cậu như ngừng đập.
Hồ sơ ghi rõ ràng: Lục Minh, sinh ngày XX/XX/XXXX, tại bệnh viện này.
Cậu nhìn vào bức ảnh trong hồ sơ, một cậu bé bụ bẫm, đáng yêu, với đôi mắt đen láy, nụ cười rạng rỡ. Cậu như bị sét đánh, không thể tin vào mắt mình. Cậu bé trong ảnh chính là Lục Minh, người mà cậu yêu thầm, người mà cậu luôn mơ ước được gặp. Người cậu trộm thầm thương trong cuộc đời le lói.
Cậu không thể tin được, người mà cậu yêu thầm, người mà cậu luôn mơ ước được gặp, lại chính là con trai ruột của cha mẹ nuôi, người đã sống cuộc sống mà cậu hằng mong ước.
Cậu lắc đầu, tự nhủ rằng chắc chắn có sai sót gì đó. Cậu tìm kiếm thêm thông tin về Lục Minh, tìm kiếm thêm bằng chứng để xác nhận. Cậu tìm đến trường học của Lục Minh, tìm đến những nơi anh thường lui tới, tìm kiếm những người quen biết anh.
Cuối cùng, cậu cũng tìm được bằng chứng xác thực. Cậu tìm thấy một bức ảnh chụp Lục Minh cùng cha mẹ anh, và cậu nhận ra người phụ nữ trong ảnh khá giống cậu.
Liên Trân sụp đổ, không thể tin vào sự thật phũ phàng. Người mà cậu yêu thầm, người mà cậu luôn mơ ước được gặp, lại chính là con trai ruột của cha mẹ nuôi, người đã cướp đi cuộc sống vốn có của cậu.