Liên Trân sống trong gia đình không được yêu thương, bị đối xử bất công. Mẹ không thương cậu, cha luôn khắc nghiệt với cậu, chỉ thương mình em trai. Liên Trân sống ấm ức, không hiểu sao cha mẹ thiên v …
Liên Trân sống trong gia đình không được yêu thương, bị đối xử bất công. Mẹ không thương cậu, cha luôn khắc nghiệt với cậu, chỉ thương mình em trai. Liên Trân sống ấm ức, không hiểu sao cha mẹ thiên vị với mình? Cậu không tốt sao? Cậu học giỏi hơn em trai, thậm chí vẻ ngoài cũng xuất sắc hơn, nhưng cha mẹ không bao giờ để ý đến cậu, còn trách cậu là hại em trai, muốn lấn át em trai. Sống như người hầu trong nhà, bị đánh mắng, nhưng cậu vẫn khao khát tình yêu của họ. Một lần, ban đêm đi làm về muộn, cậu thấy họ nói chuyện với nhau. Hóa ra cậu không phải con của họ, họ đánh tráo cậu. Con ruột họ đang sống thay thế cậu ở một gia đình giàu có khác, muốn đuổi cậu đi. Thật như phát điên, loạng choạng chạy ra trời mưa, ướt sũng, khóc gào. Cậu không tin, không chấp nhận sự thật. Để chắc chắn, cậu đã lén xét nghiệm ADN và đúng, cậu không phải con ruột của họ.
Tại sao bọn họ lại ích kỷ như thế? Lại đối xử với cậu như vậy? Nếu không muốn nuôi cậu, có thể để cậu đi mà?
Chỉ vì họ sợ cậu sẽ đi tìm gia đình mình, sợ làm ảnh hưởng đến cuộc sống con trai họ sao? Cậu tìm hiểu và biết con trai họ hóa ra lại là người cậu yêu thầm. Người mà kiêu ngạo, sống đỉnh cao từ khi sinh ra, là thiếu gia nhà họ Lục cao quý, được gia đình hết mực nâng niu, anh có tất cả mà cậu hằng mong ước, anh như ánh sáng mà cậu không thể với tới.
Thì ra nó vốn là của cậu, tất cả vốn thuộc về cậu. Người mà cậu yêu hết mình, người không thể với tới, lại sống tất cả mọi thứ của cậu. Gia đình vốn của cậu yêu thương anh, ngay cả cha mẹ nuôi cũng yêu anh, họ sẵn sàng hi sinh cậu, một đứa trẻ khác, chỉ để con trai họ sống tốt? Tại sao thật nghiệt ngã!
Mình vẫn ra truyện nhé🤗