Cảnh Linh đáp: “Đúng vậy.”
Diệp Thần còn định hỏi thêm thì Cảnh Linh đột nhiên lên tiếng:
“Tôi khuyên cậu nên bán linh thực cho thần thú. Như vậy sẽ hạn chế được nguy cơ để lộ bí mật từ gốc rễ.”
“Bán cho thần thú?” Diệp Thần khó hiểu. “Nhưng chẳng phải thần thú đều ngủ trong cái không gian nhỏ của cậu sao?”
“Ai nói?” Cảnh Linh bình tĩnh đáp. “Lần trước tôi nói với cậu rằng ‘trong cuộc chiến năm đó chống lại Xi Vưu, chín phần mười thần thú đã ngã xuống’, ý của tôi là… vẫn còn một phần mười đang sống rất tốt ngoài kia.”
Diệp Thần lập tức bật dậy khỏi giường đất: “Chuyện quan trọng như vậy sao bây giờ cậu mới nói với tôi?!”
Cảnh Linh tỏ vẻ vô tội: “Bây giờ nói thì muộn à?”
“Đương nhiên là muộn!” Diệp Thần oán giận liên hồi. “Nếu cậu sớm nói cho tôi biết mấy con thần thú đó đang ở đâu, thì cải trắng linh khí, củ cải linh khí của tôi không phải đã có nơi tiêu thụ rồi sao? Phẩm chất tốt như vậy, trước đây toàn phải bán rẻ, cực khổ muốn chết!”
Cảnh Linh im lặng một lát, rồi càng tỏ ra vô tội hơn: “... Nhưng tôi cũng đâu có biết bọn họ ở đâu.”
Diệp Thần nhìn chằm chằm: “Cậu không biết?”
Cảnh Linh thản nhiên đáp: “Tôi đã nói với cậu rồi mà, sau khi linh mạch trong cảnh giới này bị hủy, tôi đã ngủ say mấy chục năm. Đến khi linh khí của thiên địa khôi phục, tôi mới miễn cưỡng có lại chút năng lực hoạt động… Mấy chục năm đã trôi qua rồi, tôi sao mà biết những thần thú còn sống đó giờ đang ở đâu? Lúc đó bọn họ có cố định một chỗ đâu.”
Diệp Thần ỉu xìu: “Vậy là không có cách nào tìm được?”
“Cũng không hẳn là hoàn toàn vô vọng.” Cảnh Linh trầm ngâm một lát rồi nói: “Thần thú, dù ít hay nhiều, đều có những năng lực mà phàm nhân không có. Vậy nên từ xưa đến nay, những thần thú sống trong nhân gian, ngoài một số ít tính cách quái gở ẩn cư, thì còn lại đều là... nhân vật nổi tiếng trong xã hội.”
“… Xã hội đầy rẫy nhân vật nổi tiếng.” Diệp Thần trợn trắng mắt.
Cảnh Linh cũng không chắc chắn lắm, bèn đề nghị: “Cậu có thể mở một cửa hàng online, bán sản phẩm ra khắp cả nước. Nếu có thần thú nào còn sống sót vô tình mua được hàng, nhận ra sự bất thường, có lẽ bọn họ sẽ chủ động tìm đến cậu. Mà biết đâu, giữa các thần thú còn có liên hệ với nhau…”
“Haizz… Biết rồi.” Diệp Thần uể oải đáp.
Nói qua nói lại, cuối cùng vẫn là phải kiếm tiền từ phàm nhân trước. Còn về phần có thể làm ăn với thần thú hay không… chỉ đành xem duyên phận vậy.
… Liệu có khả năng một số thần thú đang trà trộn trong giới giải trí không nhỉ?
Diệp Thần suy tư. Khi thần thú bảo bảo hóa thành hình người, ngũ quan của chúng đều rất tinh xảo, xinh đẹp. Một đứa đẹp có thể là trùng hợp, nhưng cả năm đứa đều đẹp — ngay cả Hỗn Độn bảo bảo, lúc có đủ ngũ quan, cũng sở hữu gương mặt vô cùng bắt mắt — vậy thì đây chắc chắn là một quy luật.
Nếu thần thú non đều có hình người xinh đẹp, vậy khi trưởng thành, có lẽ cũng không kém. Mà làm nghệ sĩ thì kiếm tiền nhanh… Nếu có một vài thần thú may mắn còn sống sót, vì mưu sinh mà cải trang thành phàm nhân trà trộn vào giới giải trí, cũng không phải chuyện không thể. Hơn nữa, Diệp Thần còn có cơ hội tiếp xúc với các đại lão trong ngành…
Nếu thật sự có thần thú trong giới giải trí, làm thế nào để tìm ra bọn họ đây?
Diệp Thần nghĩ ra một số phương án, nhưng hiệu suất đều không cao. Vì vậy, cậu tạm thời gác lại ý tưởng xa vời này, xoa xoa vành tai đông lạnh đến ngứa ngáy, rồi mở cửa hàng Đào Bảo, tìm kiếm từ khóa “mũ trùm chắn gió”.
Ngay lập tức, một sản phẩm trong danh sách khiến cậu chú ý: “Mũ lông chó Đông Bắc kiểu Lôi Phong – Mũ ông già giữ ấm”.
Loại mũ này trông có vẻ hơi lỗi thời, nhưng khi ở Sơn Hải Cảnh trồng trọt thì chẳng ai nhìn ngó đến, nên không cần lo lắng về tính thẩm mỹ. Còn về khả năng giữ ấm, mũ Lôi Phong có thể vượt xa mũ len thông thường. Hơn nữa, nó còn rất hợp với áo khoác quân đội.
Giá của chiếc mũ không đắt, chỉ 35 tệ, miễn phí vận chuyển. Theo lời giới thiệu của chủ shop, nó có ba cách đội:
1. Khi trời rất lạnh, có thể buộc chặt hai miếng che tai lại, ôm kín tai và cằm.
2. Khi trời không quá lạnh, có thể thả lỏng phần che tai, để chúng tùy ý tung bay theo gió, tạo cảm giác phóng khoáng, hoang dã.
3. Khi không cần chắn gió, có thể gập hai bên che tai lêи đỉиɦ đầu, trông gọn gàng và dứt khoát.
… Nhìn sơ qua, đây đúng là một bảo vật giữ ấm mùa đông mà!
Diệp Thần lựa chọn một hồi, cuối cùng chọn mẫu mũ da màu đen có hình ngôi sao đỏ phía trước. Phong cách cổ điển, pha chút khí chất phong trần tao nhã.
Sau khi mua xong mũ Lôi Phong, cậu chụp lại đơn hàng rồi gửi cho Cố Thu, ý đồ để anh ta thanh toán.
Cố Thu lập tức nhắn lại: “Cậu làm gì?”
Dù chỉ là tin nhắn chữ, nhưng Diệp Thần vẫn có thể cảm nhận được sự cảnh giác ngập tràn giữa từng hàng chữ.
Diệp Thần lập tức giở trò bịp bợm, vờ vịt nịnh nọt: “Thu ca, em vừa thấy ảnh trên vòng bạn bè của anh, dạo này anh gầy đi rồi à? Đường nét khuôn mặt sắc sảo hơn hẳn. Thu ca à, nếu anh mà tự mình ra trận đóng phim, thì đám diễn viên nam chúng em làm gì còn đất sống nữa đâu?”
Cố Thu tuy bình tĩnh, nhưng cũng đã quá quen với cái kiểu thổi gió lừa người của Diệp Thần. Anh ta không dễ bị lung lay, chỉ gửi lại một dấu “?” đầy nghi vấn.
Diệp Thần: “Cái mũ này công ty có thể thanh toán không ạ?”
Thằng nhãi này đúng là cháy nhà mới lòi ra mặt chuột!
Cố Thu: “……”
Diệp Thần nhất quyết không buông tha, tiếp tục lợi dụng người đại diện để cọ tài nguyên: “Nơi núi sâu khe thẳm này lạnh lẽo quá, đoàn phim lại không phát mũ, em thấy cái này có thể tính là chi phí công tác.”
Cố Thu phát điên: “Cậu định đội cái thứ này rồi đi dạo khắp nơi à?!”
Diệp Thần: “Em không ra đường lớn, chỉ đi loanh quanh trong thôn thôi… Công ty chi trả được không?”
Ngay lập tức, Cố Thu chuyển thẳng một bao lì xì 88 tệ, chặn ngay mồm Diệp Thần, tránh để cậu nói thêm mấy câu nhảm nhí đến mức mình tức bể mạch máu: “Được rồi, được rồi! Nhưng nếu có ai chụp được ảnh cậu đội cái thứ này, anh sẽ cùng cậu đồng quy vu tận!”
Diệp Thần bĩu môi: “Hung dữ cái gì chứ, lúc trước em bị người ta nói là ‘Chàng vợ nhỏ Thẩm gia’, hot search còn lên top 1, cũng đâu thấy anh tức giận như vậy…”
Cố Thu: “Chuyện đó thì có gì mà tức, vừa nhìn đã biết là nói đùa, lại còn giúp anh đây tiết kiệm tiền mua hot search.”