Sau khi hoàn thành cảnh quay buổi sáng, Diệp Thần khoác chiếc áo khoác mà đoàn phim phát, cơ thể và tinh thần đều mệt mỏi, dắt theo "thần thú" bảo bảo vào Sơn Hải Cảnh để trồng Đông Nhung thảo.
Trong không gian độc lập của Đông Sương Phòng, vô số bọt khí lơ lửng giữa nền đen tuyền như nhung tơ. Diệp Thần vừa động niệm muốn trồng Đông Nhung thảo, lập tức có một bọt khí tỏa ra ánh sáng châu ngọc trôi xuống lòng bàn tay cậu.
Bọt khí này có kích thước bằng hai nắm tay đàn ông trưởng thành, bên trong chứa đầy những hạt giống đen nhỏ li ti như bụi, theo Cảnh Linh nói thì tổng cộng khoảng chừng mười nghìn hạt.
Lấy xong hạt giống, Diệp Thần đi một vòng quanh không gian độc lập, phát hiện một bọt khí khác chứa Nguyên thần Phượng Hoàng bảo bảo đang dần lớn lên. Bọt khí này dường như sắp vỡ ra, trên bề mặt đã chi chít những vết nứt nhỏ, báo hiệu rằng Phượng Hoàng bảo bảo có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
*Phượng Hoàng là một loài thần thú trong truyền thuyết phương Đông, biểu tượng của cao quý, tái sinh và thịnh vượng. Trong thần thoại phương Tây, Phoenix là một loài chim huyền thoại có thể tự thiêu rồi tái sinh từ đống tro tàn, tượng trưng cho bất tử và sự hồi sinh.
Trong nhà lại sắp có thêm một cái miệng ăn nữa…
Người cha nghèo khổ thở dài nặng nề, lấy ra hai chiếc túi vải, cẩn thận kéo căng miệng túi, rồi dùng móng tay cạy vỡ bọt khí chứa đầy hạt giống Đông Nhung thảo, chia đều số hạt vào hai túi vải.
Sau khi chia xong, Diệp Thần đưa hai túi này cho Hỗn Độn bảo bảo và Cùng Kỳ bảo bảo – hai "nhóc con" chịu trách nhiệm gieo hạt. Hiện tại, cả hai đều đang ở dạng người, sau khi nhận túi hạt giống, trên lưng chúng liền mọc ra đôi cánh nhỏ, rồi chia nhau ra bay trên vùng đất tuyết trắng xóa của Sơn Hải Cảnh, rải hạt thành hai hàng song song ngay ngắn.
Bồ Lư bảo bảo và Hống bảo bảo thì theo sát phía sau Hỗn Độn bảo bảo. Mỗi người cầm một cái đĩa nhỏ dùng để xới đất thay cho cái xẻng. Hai nhóc con tỉ mỉ xúc lớp tuyết mềm hai bên hạt giống, rồi phủ lên trên để giữ ấm cho chúng.
Diệp Thần đi theo phía sau Cùng Kỳ bảo bảo, dùng xẻng hất tuyết đắp lên phần hạt giống còn lộ ra.
Địa hình của Sơn Hải Cảnh chủ yếu là bình nguyên. Hôm nay gió không quá lớn, nhưng vẫn rất sắc, thổi đến nỗi rát cả mặt. Chỉ làm việc một lát, trên trán Diệp Thần đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cảm giác như gió rét xuyên qua cả lớp mũ len trên đầu. Vì không có mũ chắn gió, cậu bèn kéo cao chiếc áo khoác quân dụng dài đến bắp chân lên trùm kín đầu, chỉ để lộ mỗi khuôn mặt. Từ xa nhìn lại, thoạt trông cứ như thể cậu bị mất cổ vậy...
Nhưng mà ấm áp là trên hết! Thế nên Diệp Thần vẫn giữ nguyên bộ dạng buồn cười này tiếp tục làm việc.
Nhờ phân công hợp lý, tốc độ gieo hạt cực nhanh. Sau một giờ, bọn họ đã trồng được bốn hàng Đông Nhung thảo. Nếu duy trì tốc độ này, mỗi ngày chỉ cần dành ra một tiếng để trồng cây là có thể hoàn thành nhiệm vụ nhẹ nhàng. Nếu cố gắng hơn một chút, có khi còn hoàn thành trước thời hạn.
Tuy nhiên, vì lo thời tiết thay đổi thất thường, sợ tuyết tan nhanh khiến hạt giống không kịp bén rễ, Diệp Thần quyết định tranh thủ hôm nay không có lịch quay để làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Sau mười mấy phút nữa, Diệp Thần tháo găng tay bông xuống, dùng đôi tay ấm áp xoa xoa khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh. Sau đó, cậu hất cán xẻng lên vai, cao giọng hô:
"Mọi người… À không, các nhóc con! Vào nhà sưởi ấm trước đi! Chúng ta nghỉ mười phút rồi làm tiếp!"
Cả nhóm quay về nông trại. Vừa mới ổn định chỗ ngồi trên giường sưởi, Tiểu Cao đã gõ cửa bước vào, trên tay bưng một chậu lê đông lạnh:
"Thần ca, có người quê mình gửi tặng một bồn… lê đông lạnh nè!"
Diệp Thần lạnh đến mức không chịu nổi, bọc chặt áo khoác và quần bông, ngồi trên mép giường đất. Cậu giật mạnh chiếc mũ len một cách thô bạo, khiến mái tóc rối tung lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ bừng từ trán đến cằm, đặc biệt là đôi gò má càng thêm ửng hồng, trông vô cùng nổi bật. Đôi giày bông của cậu dính đầy nước bẩn do tuyết tan, hai tay rụt vào trong tay áo, nhìn không khác gì một nông dân vừa đi làm đồng về.
Dù Tiểu Cao đã quen với tính cách có phần "ma quái" của Diệp Thần, nhưng khi thấy cảnh này, cậu ta vẫn không khỏi sửng sốt, nhất thời không nói nên lời.
"Thần ca, anh..." Tiểu Cao nuốt nước bọt, co quắp liếʍ môi, "Anh làm gì vậy? Nếu có việc cần bảo người chạy vặt thì cứ nói với em một tiếng là được, đâu cần tự mình đi!"
Diệp Thần cười hiền lành, hàm răng trắng đều tăm tắp càng nổi bật trên khuôn mặt đỏ bừng: "Không có gì đâu, chỉ ra ngoài đi dạo một vòng, hít thở không khí trong lành thôi."
Tiểu Cao lúng túng gật đầu: "À… được rồi..." Sau đó, cậu ta cứng đờ đặt bát lê đông lạnh lên bàn, lùi về sau hai bước, quay người bỏ chạy như thể sợ bị liên lụy.
Đi dạo bên ngoài… mà có thể thành ra thế này sao? Tiểu Cao vừa đi vừa suy nghĩ. Hôm nay đâu có lạnh đến mức ấy chứ? Nhìn dáng vẻ của Thần ca, có vẻ như đã ở ngoài trời rất lâu, lại còn ra mồ hôi rồi bị gió táp vào nữa, nên mới thành ra thế này.
Một lát sau, cậu bỗng nhớ đến chuyện Diệp Thần mua tứ hợp viện để trồng trọt, biểu cảm dần đờ đẫn:
"..."
Đậu má! Đừng nói là Thần ca chạy đi giúp đồng hương làm ruộng đấy nhé?!
Diệp Thần đặt bát lê đông lạnh lên giường đất, gọi bọn trẻ lại: "Mỗi đứa ăn một quả đi, hút nước lê bên trong, ngọt lắm."
Mấy đứa nhóc vui vẻ cầm lê lên, háo hức hút lấy phần nước mát lạnh bên trong. Trong khi đó, Diệp Thần mở ứng dụng Sơn Hải Cảnh, đọc phần giới thiệu về Đông Nhung Thảo, tâm tư dần dần lung lay…
Đông Nhung Thảo là một loại linh thực cấp thấp, tự bản thân nó đã có tốc độ sinh trưởng rất nhanh. Diệp Thần tính toán một chút, phát hiện nếu do chính tay cậu gieo trồng, thì không đến một ngày đã có thể nảy mầm, ba ngày có thể cao đến mười centimet, mười ngày sẽ nở hoa, và chỉ nửa tháng là có thể thu hoạch. Hoa của Đông Nhung Thảo còn có giá trị thực dụng nhất định. Nếu tìm được đầu ra thích hợp, biết đâu có thể kiếm tiền từ nó.
Suy nghĩ về việc kiếm tiền nhờ linh thực, Diệp Thần liền hỏi Cảnh Linh một số chi tiết:
“Nếu tôi không để phàm nhân phát hiện ra điểm bất thường của hàng hóa, thì sẽ không bị tính là để lộ bí mật, đúng không? Ví dụ như tôi dùng Đông Nhung Thảo để làm gối, nhét nó vào bên trong lõi gối để người thường không nhìn thấy, vậy là ổn chứ?”