Lúc này, Diệp Thần từ toilet bước ra, chậm rãi đi đến chiếc bàn lùn đối diện giường đất rồi ngồi xuống. Vì trong lòng đang mải tính toán làm sao “cọ” được đồ mà vẫn hợp lý, biểu cảm của cậu có chút kỳ quái, giọng điệu cũng trở nên mềm mại bất thường:
“…… Thế nào, Thẩm ca? Hương vị có được không?”
Vẻ mặt, cử chỉ, giọng điệu này, nhìn thế nào cũng giống một cô vợ nhỏ mới gả về nhà chồng, khéo tay lại ngoan ngoãn, đang dè dặt hỏi han phu quân của mình.
Thẩm Mặc Phong ngước mắt nhìn Diệp Thần một lúc lâu, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Diệp Thần chớp mắt đầy mờ mịt, vô tội nhìn anh, hai tay bất an chà nhẹ lên đùi: “Sao vậy?”
Càng giống.
Thẩm Mặc Phong quay đầu đi, cố nhịn cười, nhưng cơm trong miệng cũng nuốt không nổi nữa.
Diệp Thần ngồi trên giường đất, ngơ ngác không hiểu gì: “Thẩm ca… Anh cười cái gì vậy?”
“Khụ.” Thẩm Mặc Phong cố nén ý cười, hắng giọng một cái rồi ôn tồn đáp, “Ăn ngon, tay nghề không tồi.”
Anh không trả lời thẳng, Diệp Thần cũng không tiện truy hỏi, chỉ âm thầm lấy lại bình tĩnh, dọn ra lời nói dối mà mình đã nghĩ sẵn trong toilet, cố gắng duy trì vẻ mặt tự nhiên:
“Thẩm ca, máy nước nóng ở phòng em hỏng rồi.”
Thẩm Mặc Phong hơi nhướng mày: “Hỏng rồi?”
“Ừm.” Diệp Thần gật đầu thật mạnh, nghiêm túc nói: “Em không tắm được… Hôm nay anh đã tắm chưa? Em có thể mượn máy nước nóng của anh một chút không?”
Thẩm Mặc Phong cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn giữ thái độ phong độ của một quý ông, trầm ổn đáp: “Tôi sẽ bảo Tiểu Hà qua xem thử, biết đâu cậu ấy sửa được.”
“Không cần phiền Tiểu Hà đâu ạ.” Diệp Thần lập tức lộ vẻ sốt sắng, vì kế hoạch “cọ tắm” lâu dài mà tạo thêm một lớp bảo hiểm: “Em đã nhờ Tiểu Cao xem giúp rồi, sửa không được, chắc phải mất một thời gian dài mới sửa xong.”
Nếu Tiểu Hà cứ nhất quyết muốn qua sửa, mình sẽ lén đóng van nước lại…
Diệp Thần gian xảo ngồi tính toán trong lòng.
Thẩm Mặc Phong im lặng một lát, rồi nói:
“Vẫn nên để Tiểu Hà xem thử đi, lỡ đâu vẫn sửa được.”
Diệp Thần lắc đầu, giọng điệu kiên quyết:
“Không cần đâu, chắc chắn không sửa được, đêm khuya rồi, đừng làm phiền cậu ấy.”
Thẩm Mặc Phong hít sâu một hơi. Anh nghĩ, nếu bản thân là loại người cầm thú hơn một chút, nhóc con bé nhỏ trước mặt này đã sớm bị anh ăn sạch sẽ đến mức chẳng còn mẩu vụn nào.
Thẩm Mặc Phong không muốn suy diễn quá mức về hành vi của Diệp Thần. Máy nước nóng hỏng rồi, muốn mượn phòng tắm là chuyện có thể hiểu được. Nhưng đến cả việc nhờ người kiểm tra cũng kiên quyết từ chối, thế thì… ngoài việc cố tình trêu chọc anh, còn có thể là gì nữa?
Chẳng lẽ… thật sự chỉ vì muốn “cọ” dầu gội sao?!
:))
Thẩm Mặc Phong suýt nữa bị suy đoán hoang đường của chính mình chọc cười.
Anh biết sau khi cãi nhau với gia đình, tình hình kinh tế của Diệp Thần có lẽ không mấy tốt đẹp. Nhưng “nghèo” của một nghệ sĩ nổi tiếng và “nghèo” của người bình thường là hai khái niệm khác nhau. Đối với nghệ sĩ nổi tiếng, không đủ tiền mua bộ sưu tập mới của một thương hiệu xa xỉ có thể xem là nghèo. Còn nếu nghèo đến mức ảnh hưởng sinh hoạt hàng ngày thì chỉ có thể là do nghiện ngập, cờ bạc, hoặc gia đình nợ nần chồng chất — mà Diệp Thần rõ ràng không thuộc vào ba trường hợp này.
Vậy nên, chuyện này… chắc chắn không đơn giản như cậu ấy nói.
Thẩm Mặc Phong trầm ngâm, ánh mắt dần trở nên thâm sâu, quét qua người Diệp Thần từ trên xuống dưới.
Cái cổ trắng nõn cùng bờ vai gầy mảnh, đường nét xương quai xanh tinh tế đến mức gần như mong manh, đôi tay gầy guộc cùng mắt cá chân thanh mảnh… Tất cả những đường nét ấy vẫn còn lưu lại chút vẻ ngây ngô của thiếu niên, khiến anh có cảm giác như phạm tội khi nhìn vào. Nhưng gương mặt dịu ngoan, xinh đẹp kia lại như đang ngầm truyền đạt một thông điệp rằng: Mặc người lấy đi, không cần khách khí.
Đáng giận hơn, điều đó lại khơi gợi một thứ cảm giác nguy hiểm từ sâu trong lòng hắn.
“Được không, Thẩm ca?”
Thấy Thẩm Mặc Phong không lên tiếng, Diệp Thần bình tĩnh thêm lợi thế, giọng điệu có phần mềm mỏng hơn:
“Anh cho em mượn phòng tắm một chút đi, sáng mai em sẽ nướng khoai lang cho anh ăn. Em nướng khoai lang rất ngon, có thể nướng đến mức mật chảy ra…”
Thẩm Mặc Phong ngậm chặt điếu thuốc, ánh mắt tránh đi nơi khác, lạnh giọng từ chối:
“Không được.”
Diệp Thần thất vọng đến mức nước mắt sắp trào ra:
“Sao lại không được chứ……”
Thẩm Mặc Phong lẳng lặng nhìn cậu một lúc rồi mỉm cười:
“Không vì lý do gì cả.”
Anh thực sự có cảm giác với Diệp Thần, nhưng không muốn tiến xa hơn. Trước hết, quan hệ của cả hai chưa phát triển đến mức đó. Thứ hai, Diệp Thần vẫn còn quá trẻ. Anh thậm chí còn nghi ngờ liệu cậu có thật sự hiểu ý nghĩa hành động của mình hay không: Mới mười chín tuổi, chưa nhận được bất kỳ lời hứa hẹn hay cam kết nào từ đối phương, đã muốn giao hết bản thân cho một tiền bối trong giới giải trí chỉ mới quen biết hơn một tháng… Như vậy có phải quá bồng bột và liều lĩnh không?
Nhưng Thẩm Mặc Phong cũng không phải thánh nhân. Một mỹ thiếu niên ngoan ngoãn đang tắm trong phòng của anh, tắm xong lại ăn mặc hớ hênh bước ra ngoài, hơn nữa, anh vốn đã có ý nghĩ không đứng đắn với thiếu niên này… Chuyện này có thể nhịn sao?
“Biết rồi, Thẩm ca. Vậy em về trước.”
Cứ tưởng kế hoạch “lén dùng sữa tắm, dầu gội và sữa dưỡng thể” chắc chắn thành công, ai ngờ lại thất bại. Diệp Thần chán nản như một con mèo bị mưa xối ướt sũng, cả người ủ rũ không còn chút sức sống.
Cậu thu dọn chén đĩa trên bàn thấp, đứng dậy đi ra ngoài, nhưng đi được vài bước lại dừng lại. Cúi đầu, giọng nói khẽ khàng:
“Vậy sáng mai em nướng khoai lang cho anh nhé. Một củ khoai lang tầm nửa cân, nướng hai củ là đủ rồi đúng không?”
Chăm sóc con quạ đen này không thể gián đoạn, dù sao Thẩm Mặc Phong cũng chẳng có nghĩa vụ cho cậu dùng nhờ phòng tắm. Điểm này Diệp Thần vẫn hiểu rõ.
“Sau đó em chiên thêm một cái trứng cuộn, ép một ly nước bắp nhé?” Diệp Thần vung tay y như các ông bố bà mẹ quê mùa, “Nguyên liệu ở đây đơn giản lắm, không được đa dạng, nhưng em đảm bảo em làm món gì cũng ngon hơn người khác. Anh thử sẽ biết…”
“Em…”
Thẩm Mặc Phong nhìn bộ dạng đáng thương sắp khóc đến nơi của Diệp Thần mà lòng rối bời. Anh thậm chí còn chưa kịp đi dép, chân trần bước đến chặn trước mặt cậu, vừa bực mình vừa buồn cười:
“Thôi được rồi, ở lại đây tắm đi.”
“Mà như vậy có tiện không ạ?” Đôi mắt Diệp Thần sáng rực lên.
“Tôi nào dám không tiện chứ……”
Khóe môi Thẩm Mặc Phong nhếch lên, giọng điệu trêu chọc. Anh khoác áo bông dày, ngậm điếu thuốc rồi đi ra ngoài trước một bước:
“Cậu cứ tắm đi, tôi ra ngoài sân hút điếu thuốc.”