Chương 40

Dù không có đầu óc kinh doanh, nhưng với tốc độ sinh trưởng nhanh gấp mười lần bình thường và chất lượng không thể chê vào đâu được, thì ngay cả khi Diệp Thần mở shop online bán trái cây, cũng chẳng có chuyện lỗ vốn. Thực tế, muốn không kiếm được tiền cũng khó.

Hiện tại, lượng sản xuất của cậu chưa nhiều, nhưng chỉ cần tích lũy đủ vốn, hoặc thuyết phục được Cố Thu đầu tư vào vài cỗ máy nông nghiệp cỡ lớn, thì cậu có thể mở rộng quy mô trồng trọt ngay lập tức. Đến lúc đó, Diệp Thần lại dạy đám thần thú điều khiển máy kéo, để bọn chúng giúp một tay. Sản lượng rau quả sẽ tăng vọt chỉ trong nháy mắt. Sau đó, cậu sẽ phân thành hai kênh bán: một phần bán ngầm để thu tiền mặt, phần còn lại lợi dụng danh tiếng minh tinh để tăng tốc hoàn trả khoản nợ hơn một tỷ bốn trăm triệu. Quả là một nước cờ đôi bên cùng thắng!

Diệp Thần hăng hái thuyết phục:

"Thế nào, Thu ca? Thực ra anh có thể cân nhắc một chút. Các minh tinh khác cũng bán rượu vang, bán thương hiệu thời trang, thì chẳng phải cũng là bán hàng sao? Nếu anh thấy rau củ quả quá bình dân… thế còn dược liệu quý hiếm thì sao?"

Trồng dược liệu quý hiếm tuy đúng là có thể kiếm tiền, nhưng giai đoạn đầu tư ban đầu cũng cực kỳ lớn. Hơn nữa, dược liệu là một mặt hàng đặc thù, chỉ khi trồng với số lượng lớn và thiết lập được mối quan hệ cung ứng ổn định với các thương nhân thì mới có đầu ra. Dù sao đây cũng là nguyên liệu dùng để bào chế thuốc, nếu số lượng quá ít hoặc nguồn gốc không rõ ràng thì chẳng ai dám thu mua. Nếu không có khoản đầu tư lớn, trước mắt Diệp Thần không dám nghĩ đến chuyện này.

Cố Thu nghe mà huyệt thái dương giật thình thịch, chỉ cảm thấy mình sắp xuất huyết não đến nơi:

"Để anh nói cho em nghe! Chỉ bốn chữ thôi: ĐỪNG CÓ NGHĨ TỚI!"

"Với cả... mấy tháng nay rốt cuộc em có chuyện gì vậy?" Cố Thu nghiến răng, "Chắc chắn em đang giấu anh chuyện gì đó!"

Kể từ sau lần bị con heo húc lăn xuống dốc trong show truyền hình thực tế, cả người Diệp Thần trở nên cực kỳ kỳ lạ. Chỉ tính riêng những chuyện Cố Thu phát hiện được cũng đã đủ quái đản rồi:

Ngày 25 tháng trước, Diệp Thần ôm máy tính bảng vào văn phòng Cố Thu, chẳng nói chẳng rằng, ngồi ăn vặt của anh suốt một trăm tập "Heo Peppa". Đuổi cũng không chịu đi...

Ngày 19 tháng trước, Diệp Thần chạy từ tầng một lên tầng hai mươi của công ty, cầm một túi nilon đi "thu gom" giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh nam ở từng tầng. Mỗi gian chỉ lấy đúng mười tờ, để tránh làm người khác rơi vào cảnh "không giấy mà dùng", rõ ràng là rất có tâm. Đến tầng hai mươi, cậu bị Cố Thu — đang đi vệ sinh — bắt ngay tại trận. Vậy mà vẫn trơ trẽn nói là do thua cá cược nên mới bị bắt đi trộm giấy vệ sinh...

Ngày 1 tháng trước, trên chuyến bay đi công tác, Diệp Thần suốt cả hành trình vùi đầu đọc Kindle. Lần đầu tiên Cố Thu đi ngang qua chỗ cậu, thấy cậu đang đọc "Kỹ thuật trồng cà chua toàn tập". Lần thứ hai đi qua, cậu đã chuyển sang "Bí quyết phòng chống sâu bệnh cho khoai lang đỏ"...

...

Đây chẳng lẽ là do bị con heo kia húc ngu luôn rồi sao?!

Cố Thu lo đến mức vô thức bẻ gãy một cây bút trong tay.

Nhưng so với việc Diệp Thần đột ngột dốc hết tiền mua nguyên một căn tứ hợp viện, thì mấy chuyện này còn chẳng thấm vào đâu...

Cố Thu vẫn còn nhớ như in khung cảnh hơn một năm trước, khi anh vừa ký hợp đồng với Diệp Thần. Lúc ấy, Diệp Thần còn là một diễn viên quần chúng trong đoàn phim, chuyên đóng vai... xác chết. Cậu thường xuyên phải nằm dưới cái nắng gay gắt hàng tiếng đồng hồ với cả người dính đầy máu giả.

Khi đó, Cố Thu đến phim trường để theo dõi một nghệ sĩ khác dưới trướng mình đang quay phim, tình cờ để mắt đến Diệp Thần. Anh có con mắt tinh đời, vừa nhìn đã thấy cậu nhóc này có nhan sắc nổi bật, lại chịu khó chịu khổ, chỉ cần được lăng xê đúng cách thì tám phần là sẽ nổi tiếng. Nghĩ vậy, anh liền đưa Diệp Thần về ký hợp đồng với công ty.

Nhìn thế nào cũng không giống một người có tiền. Ấy vậy mà dạo gần đây, Diệp Thần lại lặng lẽ mua hẳn một căn tứ hợp viện.

Công ty luôn nắm rõ địa chỉ của nghệ sĩ dưới trướng, nên chuyện này không thể giấu được. Khi nhận được tin, phản ứng đầu tiên của Cố Thu chính là: Diệp Thần bị bao nuôi.

Dù khoản tiền này có hơi lớn thật, nhưng xét đến ngoại hình của Diệp Thần, cộng thêm tính cách dịu dàng dễ thương như vậy, nếu có một lão nhà giàu nào đó mê mẩn đến mức mất trí rồi rút hầu bao, thì cũng không phải là không có khả năng.

Thế nhưng, khi Cố Thu tìm Diệp Thần để xác nhận, cậu lại một mực khẳng định mình không hề bị bao nuôi, mà là do gia đình cho tiền mua.

Cố Thu dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục, thậm chí còn phân tích lợi hại để đe dọa, nhưng Diệp Thần vẫn trước sau như một, không chịu thay đổi lời khai.

Lo lắng rằng Diệp Thần có thể đang giấu công ty để làm chuyện mờ ám, Cố Thu lập tức vận dụng quan hệ, âm thầm điều tra hơn một tháng. Nhưng cuối cùng, chẳng tìm ra được bất cứ dấu vết nào của một mối quan hệ bí mật, không có hẹn hò, không có bất kỳ tương tác ám muội nào.

Tin tình báo chấn động nhất mà anh nhận được lại là: Diệp Thần cải trang đi chợ nông sản để mua phân bón và nông cụ.

"......"

Cố Thu nhìn bức ảnh chụp lén: Một Diệp Thần ăn mặc lôi thôi với áo khoác xanh, chân đi dép nhựa, tay trái cầm liềm, tay phải vác một bao phân ure to tướng — một minh tinh trẻ đang lên, mà lại có thể ăn mặc như một bác nông dân chính hiệu.

Trong hợp đồng thật sự không hề ghi điều khoản cấm nghệ sĩ trồng rau ở nhà...

Cố Thu không tìm ra được bất kỳ nhược điểm nào, anh tức đến phát điên. Hết lần này đến lần khác, anh tiếp tục thẩm vấn Diệp Thần:

“Căn tứ hợp viện kia... chẳng lẽ là em vay tiền mua? Vì trả nợ nên mới phải trồng rau bán đồ ăn?”

Diệp Thần phản bác rất rành mạch:

“Làm gì có chuyện đó, Thu ca. Công ty trước đây đâu có bắt em tự mua nhà, vẫn cấp nhà thuê cho em ở mà. Em chẳng cần phải vay tiền mua nhà, huống hồ có vay cũng chẳng thể mua nổi một nơi đắt đỏ như vậy.”

Nói rồi, cậu lại bổ sung thêm:

“Vả lại… nếu thực sự em thiếu tiền đến thế, sao không nhờ anh nhận thêm thông cáo cho em?”

Cố Thu ngẫm lại, thấy cũng có lý.

Trừ phi… có một đại gia biếи ŧɦái nào đó sẵn sàng chi ra cả trăm triệu chỉ để bao dưỡng một tiểu thịt tươi, chỉ để thưởng thức cảnh tiểu thịt tươi trồng rau qua video call...