Chương 197

Diệp Thần nổi quá nhanh, vô hình trung chiếm mất nhiều tài nguyên của các “tiểu thịt tươi” khác cùng tuyến, khiến fans nhà khác từ lâu đã đỏ mắt ghen ghét.

Mặt khác, một bộ phận fan cấp thấp của Thẩm Mặc Phong (cùng với nhóm fan-girl mong làm bạn gái) sớm đã coi Diệp Thần như kẻ địch. Rất nhiều tin trong drama lần này là do siêu cấp anti-fan hội đồng lại – có hẳn một group chuyên “đào hố” bóc phốt Diệp Thần, hễ có gì liên quan đến anh là cả đàn bu vào như ruồi thấy máu, hào hứng nhảy múa…

Ngay khi “niên độ đại dưa” vừa tung ra, cả mạng xã hội lập tức chìm trong một trận sóng gió dữ dội. Những người từng không ưa Diệp Thần, fan của phe đối lập và cả người qua đường từng có ấn tượng không tốt với cậu ta, giờ ăn dưa* vô cùng vui vẻ, chẳng ngại dùng lời lẽ độc ác, mỉa mai, châm chọc một người vốn chẳng hề đυ.ng chạm gì đến họ.

*ăn dưa: từ lóng chỉ việc hóng hớt, xem drama.

“Cười ch.ết mất! Đây là ‘fan yêu cuồng si’ mỗi ngày nhắm mắt tâng bốc tiểu vương tử đó hả? Cấp ba mà còn học không nổi cơ mà! Ha ha ha ha!”

“Ha ha ha, điên rồi! Bán thực phẩm chức năng giả mà cũng dám làm? Trong lòng tối đến mức nào vậy? Lỡ ai đó ăn vào mà xảy ra chuyện, có khi phải ngồi tù mọt gông luôn đấy! [mắt thèm khát]”

“Bám chặt lấy minh tinh hạng nhất để lăng xê, sướиɠ lắm đúng không? Đã cùng bạch liên hoa khóa cùng nhau, lại còn không quên ôm chặt đùi Thẩm Mặc Phong. [cười mỉm]”

Fan của Diệp Thần đỏ cả mắt vì tức, kéo nhau xắn tay áo lao vào cãi nhau với anti-fan. Nhưng cũng có người qua đường giữ được lý trí, nhìn vào những điểm vô lý trong các bài viết bôi xấu mà lên tiếng.

“? Là người qua đường thật sự đây, cho hỏi nghiêm túc, cái tấm ảnh chụp lén mờ mịt kia, các người nhìn thế nào ra đó là Tất An An vậy?”

“Chỉ có một tấm ảnh chụp chung mà dám làm thành tin sốt dẻo, tất cả chỉ là gõ bàn phím mà thôi…”

“Xem tới xem lui, chờ cái ‘búa’ đầu tiên hạ xuống, mấy cái ‘búa’ còn lại đều không đủ lực. [ăn dưa]”

Ngay khi bài viết này xuất hiện trên Weibo, bên phía Thẩm Mặc Phong cũng nhanh chóng nhận được tin. Đội ngũ truyền thông và phòng làm việc của anh lập tức tăng tốc, toàn lực dọn dẹp dư luận, ra tay từ nhiều hướng để đập tan những lời đồn bất lợi về phía Diệp Thần. Bản thân Thẩm Mặc Phong cũng liên tục gọi điện điều phối mọi người, nóng nảy đến mức đi qua đi lại trong phòng, đá cửa đá tủ loạn cả lên, thậm chí cánh cửa tủ còn dính ba cú đá vì anh vừa đi vừa gọi điện.

Bên phía Diệp Thần thì đang liên lạc với Bạch Trạch để chuẩn bị phản đòn. Cậu vốn đã lường trước sẽ có ngày này, nên đã chuẩn bị từ trước. Dù sao thiên hạ không có bức tường nào là không lọt gió, việc cậu vừa mở cửa hàng, vừa điều hành công ty bị khui ra chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng hiện tại, mọi thủ tục kinh doanh của hắn đều hợp pháp, sản phẩm cũng đã vượt qua kiểm định chất lượng, lại có mấy “chân to”* đứng sau chống lưng, thế nên không những không sợ bị bới móc, thậm chí còn muốn mượn cơ hội này để kiếm một mẻ thật lớn nhờ vào độ hot.

*chân to: từ lóng chỉ người có thế lực, có chống lưng mạnh.

“Má nó…” Thẩm Mặc Phong vừa dập điện thoại xong đã nghiến răng nghiến lợi.

“Anh à, đừng giận mà,” Diệp Thần lí lắc đi lại gần an ủi, “Dù gì thì em cũng không phải không xử lý nổi truyền thông. Da mặt em dày, bị chửi chút cũng chẳng sao đâu…”

Thẩm Mặc Phong mềm lòng đến phát đau, không nhịn được mà dang tay ôm lấy bạn trai nhỏ đang ở trung tâm của làn sóng bạo lực mạng. Anh định an ủi vài câu, nhưng Diệp Thần lại rất điềm tĩnh giơ tay lên, như dỗ dành một đứa trẻ đang cáu kỉnh, nhẹ nhàng vuốt tóc anh để trấn an. Trong miệng thì lẩm bẩm:

“Xoa vài cái là anh hết giận liền nè. Sao rồi, có phải thấy như cái lu giận trong lòng mình tự nhiên tiêu tan đi rồi không?”

“……” Thẩm Mặc Phong hít sâu một hơi thật dài, cảm thấy... có hơi muốn đánh yêu cái “tiểu bảo bối” này của mình.

Nhưng quả thật, cơn giận trong lòng anh cũng dịu đi không ít.



Dư luận tiêu cực, sau khi bùng nổ một vòng lớn ban đầu, dần dần cũng chậm lại. Một vài tiếng nói trung lập bắt đầu xuất hiện. Những tiếng nói này đến từ những khách hàng từng mua sản phẩm của tiệm “Thần Thần Khỏe Mạnh Dưỡng Sinh Phường” – cửa hàng mà Diệp Thần mở.

“Cái máy mọc tóc nhìn hơi dở hơi kia thật sự là Diệp Thần bán á? Diệp Thần? Bán máy mọc tóc?! Má tui từng mua đồ bên shop của ảnh kìa???”

“Mấy người mắng ảnh thì thôi đi, đừng có đυ.ng tới cái máy mọc tóc! Bạn gái tôi sống nhờ cái máy đó đó!”

“Tôi cũng không hiểu sao một minh tinh lại đi bán mấy thứ này, bình thường họ bán quần áo, đồ trang điểm các kiểu chứ? Thực phẩm chức năng gì chứ? Nhưng mà thật ra, cái này đúng là không phải loại thực phẩm chức năng lừa đảo đâu. Tôi – một thằng con trai mất ngủ, sống nhờ cái gối đầu đó kéo dài mạng sống…”

“Làm ơn mắng nhẹ tay chút, đừng mắng đến mức người ta đóng cửa shop. Mắng tới mức người ta không giao hàng thì tôi khóc mất đó [mếu máo]”

“Ummmm má tôi mua cái nệm ngọc thạch bên shop của ảnh, tám chục triệu lận. Lúc đầu nhà tôi ai cũng tưởng bị lừa, chỉ có má tôi không tin, còn cầm đi kiểm định. Ai ngờ lại là ngọc Dương Chi chính hiệu! Nếu không phải vì ngọc tách ra thành mảnh thì không đáng giá nhiều, tôi đã định phá ra đi bán rồi đó. Tôi nghi ngờ ảnh bán mấy cái này là bị lỗ, giàu cỡ nào mới có tâm lý kiểu đó chứ tôi không hiểu nổi.”

Trong đó có một số là tài khoản “thủy quân” (người được thuê để bênh vực), nhưng cũng có không ít là người thật, việc thật. Phần lớn dân mạng đều có tâm lý đám đông, thấy có người dám lên tiếng, họ cũng bắt đầu yên tâm nói theo.

Lực lượng người qua đường gia nhập “chiến trường” ngày càng nhiều. Đúng lúc đó, tài khoản chính thức của “Thần Thần Khỏe Mạnh Dưỡng Sinh Phường” cũng đăng một bài làm rõ lên Weibo.

Thần Thần Khỏe Mạnh Dưỡng Sinh Phường V: Cảm ơn sự quan tâm của mọi người từ khắp các tầng lớp xã hội dành cho tiệm nhỏ của chúng tôi…