Chương 195

Thẩm Mặc Phong cầm tay Diệp Thần, hôn nhẹ một cái: “Đừng vội, mình cùng nghĩ.”

Cuối cùng, hai người thật sự cùng nhau soạn ra một bộ “Cẩm nang phòng lừa” chuẩn mực:

“Không nghe bác sĩ, tự ý uống thuốc, chắc chắn là bịp bợm.

Chúng tôi khuyến khích mọi người, dù hiệu quả hay không, cũng nên đến bệnh viện chính quy khám sức khỏe, lấy ý kiến bác sĩ làm chính.

Mấy chỗ miễn phí khám bệnh, tặng quà, 100% là lừa đảo.

Tiệm chúng tôi bán gì cũng cần thanh toán đàng hoàng, không dụ dỗ khách hàng gọi ‘ba’, gọi ‘mẹ’, ai kêu vậy là gian thương, tụi tôi là người làm ăn đàng hoàng – chỉ gọi là ‘thân’.”

Diệp Thần và Tất An An – hai diễn viên chính trong bộ phim thần tượng thanh xuân 《Thiển Thiển Thập Quang》, đã hoàn thành các cảnh quay cuối cùng trong bầu không khí hòa thuận vui vẻ của cả đoàn phim – đúng với tinh thần “Chúng tôi chỉ định tiện tay quay một bộ kiếm chút tiền nhanh” – và nhanh chóng đóng máy.

Sau khi làm việc xong với công ty quản lý, thù lao đóng phim cũng thuận lợi chuyển khoản về. Trừ đi phần chia cho công ty, thuế má và các khoản khấu trừ khác, Diệp Thần cầm về hơn tám triệu tệ. Tính luôn cả các khoản chi tiêu trước đó, có thể nói lần này cậu đã bước thêm một bước dài trên con đường trả nợ.

Trên xe đi về phía công ty giải trí Tinh Hãn, tiếng chuông thông báo tài khoản ngân hàng vang lên. Diệp Thần lấy điện thoại ra, mở app ngân hàng, hí hửng dúi vào người Thẩm Mặc Phong:

“Anh, nhìn nè!”

Thẩm Mặc Phong cúi đầu nhìn.

Trên màn hình, con số bảy chữ số lóe lên một cái, nhưng chưa kịp thấy rõ thì đã bị quy tắc của ngôn linh nuốt mất sạch.

Diệp Thần mặt mày rạng rỡ:

“Sao hả, kỳ diệu không?!”

Cậu đúng là đang rất vui.

Thẩm Mặc Phong bất đắc dĩ:

“… Rất kỳ diệu.”

Anh từng lo Diệp Thần sẽ bị áp lực tiền bạc đè nặng, nên đã đề nghị giúp cậu trả hết khoản nợ đó. Nhưng Diệp Thần lập tức từ chối thẳng, với lý do là tất cả giấy tờ nhà đất đều đứng tên cậu, vậy nên khoản vay hơn trăm triệu kia có thể coi như khoản vay mua nhà không lãi suất. Cậu không muốn dựa vào người khác mà sống, đã vay thì phải tự mình kiếm tiền mà trả, chậm cũng được.

Thẩm Mặc Phong đã suy nghĩ rất kỹ rồi, cuối cùng chọn tôn trọng ý kiến của Diệp Thần.

Còn chuyện vì rời Tinh Hãn mà Diệp Thần phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, Thẩm Mặc Phong đã đứng ra gánh phần đó dưới danh nghĩa phòng làm việc riêng của anh. Diệp Thần thì vẫn canh cánh trong lòng, muốn ít nhất chia sẻ một phần, nhưng lại bị Thẩm Mặc Phong từ chối nhẹ nhàng mà kiên quyết.

Về lý, nếu nghệ sĩ tự ý phá hợp đồng vì lý do cá nhân, thì đúng là phải tự bỏ tiền túi ra bồi thường. Nhưng nếu là công ty quản lý cố ý giành giật người của công ty khác, thì đương nhiên công ty mới phải đứng ra trả khoản này.

“Thực ra chuyện này cũng có thể xem là do em…” Diệp Thần rối rắm.

Cậu có quá nhiều bí mật, càng ngày càng khó che giấu. Huống chi Cố Thu vốn đã nghi ngờ cậu đến mức khó tin nổi. Ở lại Tinh Hãn, sớm muộn gì cũng bị lộ, không đi không được. Nói đi nói lại, cuối cùng vẫn là do cậu mà ra.

“Gì mà do em?” Thẩm Mặc Phong giơ một ngón tay, khẽ chạm vào môi Diệp Thần, cười nói:

“Là anh đào em về đấy, nhóc con. Anh vừa dụ dỗ vừa uy hϊếp, ép buộc đủ kiểu, em có làm gì được anh đâu, đành phải theo anh thôi.”

Thấy ánh mắt Diệp Thần vẫn có chút lưỡng lự, anh lại ghé sát hơn chút, nhẹ giọng hỏi:

“Anh nói sai à? Em không theo anh sao… Chưa từng theo à?”

Diệp Thần thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn cúi đầu, trán tựa lên vai Thẩm Mặc Phong, khẽ nói:

“Em theo.”

Và thế là mọi chuyện xem như quyết định xong.

Người phụ trách bên phía phòng làm việc của Thẩm Mặc Phong là người đứng ra đàm phán với công ty Tinh Hãn về việc giải hợp đồng cho Diệp Thần. Với tính chất sự việc như vậy, quá trình đàm phán cũng khá hòa bình. Diệp Thần yêu cầu được hoàn thành toàn bộ các công việc nghệ thuật đã ký kết trước đó với Tinh Hãn, đồng thời bồi thường thiệt hại tương ứng cho những hợp đồng sắp tới. Hôm nay cậu đến công ty là để giải quyết nốt mấy chuyện lặt vặt cuối cùng, tiện thể nói lời tạm biệt với Cố Thu.

Cao Nhiên sẽ đi cùng Diệp Thần sau này, còn Cố Thu thì không thể đi, cũng không định đi. Dù Diệp Thần là một “cây hái tiền” với con đường phát triển sáng rực, Cố Thu vẫn luôn biết cậu có vấn đề. Nhưng vì muốn dựa vào độ nổi tiếng của Diệp Thần để kiếm thêm lợi nhuận, lại sợ cậu gây chuyện trong thời gian còn thuộc quyền quản lý của mình, khoảng thời gian này lo lắng đến rụng cả tóc. Giờ thì cuối cùng cũng có thể “ném củ khoai nóng” này đi được, còn ai dại gì mà đuổi theo níu kéo?

“Anh Thu,” Diệp Thần áy náy nói, “Khoảng thời gian qua đã làm phiền anh nhiều rồi, cũng không ít lần khiến anh bực mình. Đây là chút tấm lòng, mong anh nhận cho.”

Cao Nhiên mang tới một vật trông như cuộn chiếu.

Cố Thu nhíu mày: “Cái gì thế?”

“Anh không thường kêu than vì huyết áp cao do bị em chọc giận sao?” Diệp Thần vừa nói vừa mở cuộn chiếu được làm từ đá quý xa xỉ, trải lên bàn làm việc của Cố Thu, giọng đầy chân thành, “Anh mang cái này về trải lên giường, mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát, lại còn có tác dụng điều hòa huyết áp nữa. Là đá ngọc đào được từ mỏ của nhà em…”

Cố Thu mệt mỏi cắt ngang: “Em vẫn còn bám víu vào cái ‘mỏ ngọc nhà mình’ kia hả?”

“… Thôi, đùa đấy.” Diệp Thần khẽ cười, trong giọng nói mang theo chút nuông chiều bản thân, “Không phải nhà em đào ra đâu, là em mua đấy, hết hơn tám vạn.”

Cố Thu thở dài: “Cuối cùng cũng chịu nói thật.”

Diệp Thần nghe vậy liền cúi đầu, giả vờ u sầu.

“Còn cái này nữa.” Cậu lại xách lên một túi quà xinh xắn, bên trong là hộp quà được làm riêng cho Cố Thu – không có bất kỳ logo nào của thương hiệu Thần Thần Dưỡng Sinh Đường. Diệp Thần mở hộp ra, lần lượt giới thiệu:

“Cái này là miếng bịt mắt thảo dược, giúp thư giãn mắt và giảm mỏi mắt. Còn đây là túi thơm an thần, khi nào lo lắng thì ngửi một chút cho dịu lại. Còn cái này là quả bóng dưỡng sinh giúp cải thiện trí nhớ, ngừa chứng đãng trí ở người lớn tuổi. Anh có thể tặng cho ba mẹ, hoặc… dùng cho chính mình cũng được.”