Chương 5.1: Tôn trọng nhau như khách, nho nhã lễ độ

Thời gian làm việc cuối ngày, mọi người trong văn phòng bắt đầu rục rịch, cuộc họp của phòng kế hoạch cũng vừa kết thúc. Ôn Vãn về cơ bản đã chuẩn bị xong phương án quảng cáo cho tuần sau, sau đó thông báo giải tán, ai nấy về vị trí, chờ đến giờ tan ca.

Công ty cô chủ yếu tự nghiên cứu và sản xuất bánh gạo, bánh kem và các loại đồ ăn vặt, có nhà xưởng riêng. Vài năm trước từng được lọt vào danh sách doanh nghiệp đầu ngành trọng điểm cấp quốc gia, nhờ vậy mà mở rộng quy mô. Ôn Vãn trúng tuyển đúng vào đợt đó, may mắn là một chuyện, năng lực của cô cũng không thể xem thường. Chẳng bao lâu cô đã lên được chức giám đốc kế hoạch.

Ông chủ vốn khởi nghiệp từ một xưởng nhỏ, tay trắng làm nên sự nghiệp, ban quản lý hiện tại đều là người lớn tuổi. Theo nguồn tin đáng tin cậy, cuối năm vị trí phó tổng giám đốc thị trường bị bỏ trống, cô sẽ cùng giám đốc tiêu thụ cạnh tranh vị trí này.

Giám đốc tiêu thụ là quản lý lâu năm, Ôn Vãn chỉ là người mới đến, vốn ở thế yếu. Nhưng đầu năm nay, con trai ông chủ du học ở nước ngoài đã trở về, hiện tại đang làm tổng giám đốc thị trường. Thế lực trong công ty từ đó cũng có sự sắp xếp lại.

Đến giờ tan ca, Ôn Vãn thu dọn đồ, xách túi đi ra ngoài. Qua cửa kính, cô thấy một người đàn ông mặc tây trang lịch sự, dáng cao gầy, hai tay đút túi, bộ dáng khá chỉn chu đứng ở cửa thang máy.

Trong lòng có chút bất an, Ôn Vãn xoay người rời đi, người kia như có cảm giác, quay đầu lại, ánh mắt sáng lên.

"Ôn Vãn." Anh ta giơ tay phải lên chào, tay còn lại nhanh chóng rút khỏi túi quần, vài bước đã đứng trước mặt cô.

"Tổng giám đốc." Ôn Vãn căng da đầu bước tới, trên mặt tươi cười, liếc nhìn đèn trên thang máy.

Đèn chưa bấm, hiển nhiên là anh ta đang đứng đó chờ cô.

Cảm nhận được sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt cô, đối phương đưa tay ấn nút thang máy, cũng không che giấu ý định, trực tiếp nói: "Hình như còn hai ngày nữa là sinh nhật em?"

"A?" Ôn Vãn giả vờ ngạc nhiên: "Sao ngài biết?"

"Phòng thị trường có hồ sơ của em." Anh ta nói thẳng.

Chuyện không lớn, nhưng lời này lại rõ ràng: tôi đang để ý tới em.

"Hôm đó là thứ Hai."

Ôn Vãn vốn định mượn công việc làm cái cớ, nhưng lại sợ cậu ấm này bày ra trò bất ngờ khiến cô xấu hổ mất mặt.

Nghĩ vậy, cô đổi giọng, chớp chớp mắt, "Ông chủ định cho tôi nghỉ sao?"

"Em định đi đâu?" Anh ta nhìn lại.

Quả nhiên là cao tay hơn một bậc.

Ôn Vãn nghĩ nghĩ: "Ở nhà ngủ một giấc thật ngon." Giọng điệu có lý có tình.

"Cuối tuần này bạn bè tôi tới chơi, tổ chức sinh nhật cùng tôi, hai ngày ăn chơi hết mình, thứ Hai nghỉ ngơi lấy lại sức."

"Nhưng tôi không hào phóng được rồi." Anh ta nói.

Ôn Vãn nghi hoặc, anh ta cười: "Như vậy tôi sẽ không được nhìn thấy em."

Khóe miệng run rẩy, Ôn Vãn trong lòng âm thầm rủa một tiếng.

Bên bộ phận nhân sự, mấy cô gái trẻ ríu rít bước ra, thang máy mở ra, Ôn Vãn vội vàng tiếp đón, lôi kéo các cô cùng đi vào trong.

Thang máy dừng lại ở tầng hai liền kín người nên không dừng lại nữa, chạy thẳng xuống tầng một. Ôn Vãn định xuống tầng hầm B1 lấy xe, may mắn trong thang máy còn có người khác, cô cũng không cần gượng ép nói chuyện với người kia cái gì.

Cô mở điện thoại ra, trong nhóm, Tạ Thư Dục tay đấm chân đá, than phiền Tả Diệp với Hứa Huy Âm không coi mình ra gì, tức chết mất.

Nghe sơ sơ cũng đoán được chuyện gì xảy ra, Ôn Vãn che miệng cười không thành tiếng. Thang máy kín bưng như được mở một ô cửa sổ thông gió, cô vui sướиɠ hít thở.

"Đi gặp bạn bè sao?" Ra khỏi thang máy, Phó Minh Vĩ chủ động bắt chuyện cô.

Ôn Vãn gật đầu, vốn không định nhiều lời, nhưng trước khi đi vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Lãnh đạo thật sự không cho nghỉ phép sao?"

Tình cảnh hiện tại của cô rất khó xử, lo lắng thứ Hai đến công ty sẽ bị bao vây bởi hoa tươi và bánh kem, nhưng nếu Phó Minh Vĩ cho nghỉ phép, cô lại từ chối lời mời hẹn hò kia, vậy vẫn là mắc nợ một ân tình.

Cái nào ít thiệt hại hơn thì chọn cái đó, cô không thể để mất mặt trước cả công ty, chứng thực tin đồn, chỉ có thể chọn cách sau.

Không phải vì Ôn Vãn quá tự tin, mà là vì cô không dám xem nhẹ sự tự tin của Phó Minh Vĩ.

Cánh tay Phó Minh Vĩ đặt ở cửa xe, hứng thú nhìn cô. Ôn Vãn cùng anh ta đối diện hai giây, trong lòng chợt sinh ra cảm giác phiền chán.

Rốt cuộc là đang làm gì vậy? Cô không mập mờ với anh ta, lẽ nào anh ta không nhìn ra cô đang khó xử? Hay là thật sự định ỷ thế ức hϊếp người?

"Nếu tôi xin nghỉ thì sao? Luật lao động nào cấm điều đó? Tổng giám đốc quyền cao chức trọng thì ghê gớm lắm sao?" Ôn Vãn lạnh nhạt buông một câu, rồi quay người bỏ đi.

Cô bất ngờ trở mặt, Phó Minh Vĩ gọi với theo: "Ôn Vãn!"

Anh ta vội vàng bước tới.

Ôn Vãn không phản ứng lại, lái xe đi thẳng, lướt qua người anh ta, không thèm liếc mắt lấy một cái.

Chuyện này phiền toái ở chỗ Phó Minh Vĩ chưa từng công khai trực tiếp theo đuổi cô, cho nên cô cũng không thể tự nhiên nói anh ta tỉnh lại đi.

Huống hồ, Phó Minh Vĩ còn là cấp trên trực tiếp của cô, là con trai ông chủ.

Xe chạy ra đường lớn, mặt trời lặn thật đẹp, đỏ rực như dung nham sôi trào. Khu trung tâm thương mại với những tòa nhà cao tầng san sát, mặt kính sáng lóa phản chiếu bốn mùa, kết hợp thành một bức tranh kính vạn hoa lộng lẫy đến mê mẩn. Lần đầu nhìn thấy choáng ngợp, nhưng sống đủ lâu khó tránh khỏi cảm thấy mệt mỏi.

Ôn Vãn bật tấm chắn nắng, liếc nhìn mình trong gương. Nhớ lại chuyện trong tầng hầm bãi đỗ xe vừa rồi, liền đập mạnh xuống tay lái.

Hai! Phó Minh Vĩ không đến mức cho rằng cô đang chơi trò lạt mềm buộc chặt chứ!

Ba người Tạ Thư Dục đến trạm, trời đã bắt đầu tối, Ôn Vãn mặc đồ gọn gàng, đứng chờ ở cổng ra.

Bốn người chạm mặt, Tả Diệp và Hứa Huy Âm lần lượt ôm lấy Ôn Vãn. Đến lượt Tạ Thư Dục, cả hai bỗng cứng đờ, mặt đối mặt đứng đó, chẳng biết nên làm gì cho phải.

Lâu rồi không gặp, gần đây thế nào?

Hay vẫn là... Tôi rất nhớ cậu.

Đều không có.

"Đến rồi." Ôn Vãn lên tiếng.

"Ừ, đến rồi." Tạ Thư Dục gật gật đầu.