Mười phút sau, ba người gặp nhau dưới lầu khu cao ốc. Tạ Thư Dục kéo cửa xe ngồi vào, chào Hứa Huy Âm đang ngồi ghế phụ. Tả Diệp từ ghế lái thò người ra, vòng tay siết cổ cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Biết sai chưa?"
"Biết rồi biết rồi!" Tạ Thư Dục vội vàng chụp lấy tay Tả Diệp xin tha.
Tả Diệp buông tay: "Phải trừng trị!"
Tạ Thư Dục trốn sang một bên, không tranh cãi thêm, đợi đến lúc xe chạy mới ở phía sau nói mấy câu: "Mặc kệ cậu đe dọa như thế nào, cậu cũng chỉ là cái mông lép khô queo."
Tả Diệp lái xe, không xử lý được cô, hỏi: "Ai mông to? Ôn Vãn mông to, lại vừa tròn vừa vểnh."
Hứa Huy Âm nhớ lại một chút: "Ôn Vãn đúng thật là vậy."
Tạ Thư Dục im lặng.
Tả Diệp ở phía trước buồn một chút, qua đèn xanh đèn đỏ mới thình lình buông một câu: "Cũng không có gì ghê gớm, có thể luyện."
"Thì ra là em để ý sao?" Hứa Huy Âm quay đầu lại.
"Vậy chị có để ý không?" Tả Diệp hỏi.
Hứa Huy Âm cười, nói: "Em thích gì thì làm cái đó, chị đều ủng hộ em."
"Vợ thật tốt." Tả Diệp cúi đầu muốn đưa tay sờ, Hứa Huy Âm giơ tay nắm lại.
Tạ Thư Dục tựa khuỷu tay lên bệ cửa sổ, tay còn lại che miệng, chịu không nổi cảnh ngọt ngào tình tứ của hai người.
Kết quả là chưa đến một giờ đồng hồ, lúc ở sảnh chờ xe, Tạ Thư Dục vừa mới từ phòng vệ sinh trở ra, hai người kia đã bắt đầu cãi nhau.
"Em đã nói không muốn uống nước lọc, phải uống loại chua ngọt, chị lại không chịu!" Tả Diệp oán giận Hứa Huy Âm không cho mua đồ uống.
Hứa Huy Âm nói: "Sức khoẻ em vốn không tốt, lại còn uống đồ ngọt, tất cả những thứ kia đều là chất phụ gia, không tốt chút nào."
"Em không uống, tâm tình liền không tốt, tâm tình không tốt thì sức khoẻ cũng không tốt." Tả Diệp cãi lý.
"Đường quá nhiều, da sẽ lão hoá nhanh, còn mập nữa. Không phải em đang tính luyện mông sao? Tập thể hình thì càng phải kiểm soát ăn uống." Hứa Huy Âm đưa bình nước qua, nói tiếp: "Chị mua cho em nước soda, cũng ngọt, uống cái này đi."
"Chị chê em dáng người không đẹp." Tả Diệp không nhận, bắt đầu áp đặt lời nói.
Tạ Thư Dục đứng ở trạm bên cạnh nghe một lát, uống ngụm nước, cảm thấy cũng không phải chuyện gì lớn, nên không can thiệp, chỉ lo xem giờ lên xe.
Bên kia Hứa Huy Âm cùng Tả Diệp chiến tranh lạnh, Tạ Thư Dục khó xử chẳng biết nên nhìn đi đâu, cũng không thể bỏ chạy lấy người, rốt cuộc mỗi người quay mặt sang một bên, cho đến khi lên xe vẫn không ai thèm để ý ai.
Ba người ngồi cùng một hàng, vốn dĩ Tả Diệp ngồi giữa, hiện tại đổi thành Tạ Thư Dục, Hứa Huy Âm ngồi gần cửa sổ. Tạ Thư Dục có ý muốn hòa hoãn không khí, khẽ chạm khuỷu tay vào Hứa Huy Âm: "Phong cảnh khá đẹp, nhìn kìa, có cả hoa đào."
Tả Diệp huých mạnh vào đùi Tạ Thư Dục: "Cậu đừng nói chuyện với chị ấy."
Tạ Thư Dục còn chưa kịp mở miệng, Hứa Huy Âm đã chen ngang: "Cậu ấy không chỉ là bạn của em, cũng là bạn của chị, dựa vào cái gì không cho cậu ấy nói chuyện với chị?"
"Em quen cậu ấy trước!" Tả Diệp cãi lý.
Hứa Huy Âm nói: "Quen trước thì quan hệ nhất định phải tốt hơn sao?"
Tả Diệp: "Đương nhiên!"
Hứa Huy Âm: "Vậy sao hai người không yêu nhau?"
Tả Diệp: "Bởi vì cậu ấy quen Ôn Vãn trước."
Hứa Huy Âm: "Cậu ấy và Ôn Vãn cũng không yêu nhau."
Tả Diệp nhất thời á khẩu, nghe cũng có chút hợp lý.
"Không phản bác lại được chứ gì?" Hứa Huy Âm nhướng mày.
"Nhưng mà ai nói quen nhau lâu nhất định phải yêu nhau, làm bạn lâu bền hơn cả người yêu. Chị nhìn cậu ấy với Ôn Vãn mà xem, quen biết gần hai mươi năm, tốt đến mức có thể mặc chung một cái quần."
Tả Diệp càng nói càng hăng: "Hai mươi năm, chị có hiểu không? Giống như luyện gốm, nóng đến mấy trăm thậm chí hơn một ngàn độ."
Tả Diệp cao giọng, cố ý làm vẻ đạo mạo: "Trung Quốc có câu, gốm tốt không sợ thử lửa..."
Hứa Huy Âm bị nói đến hoa tay múa chân.
Tạ Thư Dục cũng không nhịn được cười, Tả Diệp đẩy cô một cái: "Đổi chỗ cho mình."
Thế lực yếu, Tạ Thư Dục còn có thể làm sao bây giờ ngoài ngoan ngoãn đổi chỗ.
Hai người bên cạnh làm hòa, Hứa Huy Âm: "Bảo bối, thực xin lỗi, chị không nên quá khắt khe với em như vậy, cảm xúc của em đúng là quan trọng. Thỉnh thoảng uống chút đồ ngọt cũng không sao, trên mạng người ta nói, khi tâm trạng không tốt hoặc thiếu vitamin B sẽ rất thèm ngọt... Là chị đã xem nhẹ em."
"Không sao." Tả Diệp cũng thuận thế mềm giọng: "Đều là vì chị lo cho em, hơn nữa không phải chị đã mua soda rồi, chúng ta đã hứa là không ăn đồ rác rưởi không tốt cho sức khỏe."
Tạ Thư Dục cười hừ hai tiếng.
"Cậu cười cái gì." Tả Diệp nhìn cô.
Tạ Thư Dục chăm chú nhìn khung cảnh lướt nhanh bên ngoài cửa sổ: "Mẹ mình cũng nói với mình những lời tương tự. Nói mình đừng chơi với mấy người rác rưởi."
Tả Diệp: "Cậu nói ai là người rác rưởi?"
Tạ Thư Dục: "Cậu nói xem ai là người rác rưởi?"
Tả Diệp không giận, cười lại: "Không sao, mặc dù mình là người rác rưởi, thì mình cũng là người rác rưởi có bạn gái."
"Em đừng nói như vậy." Hứa Huy Âm nũng nịu.
Không thể nhịn được nữa, Tạ Thư Dục nhấc mông bỏ đi.
Cô đứng giữa hai khoang xe nối nhau, cảm nhận được từng đợt gió len qua khe hở, hòa lẫn hương vị phức tạp trong xe.
Giày trắng, quần jeans ống rộng, áo hoodie mũ trùm màu xám, cô dựa lưng vào vách xe, hai tay đút túi nhìn ra ngoài cửa sổ, trông cô giống sinh viên đại học. Lần này ra ngoài, cô chỉ mang theo chiếc túi vải thường ngày đi làm, đơn giản, màu trơn, bên trong có sạc điện thoại, giấy tờ tùy thân, giấy vệ sinh cá nhân cùng son môi.
Tả Diệp thường xuyên nhắc tới Ôn Vãn, chuyện đó cũng không có gì. Lần này bọn họ tới đây, vốn dĩ chính là để mừng sinh nhật Ôn Vãn. Nhưng bởi vì giấc mơ kia, hai chữ Ôn Vãn bỗng nhiên mang theo một tầng cảm xúc mềm mại khác lạ.
Tết Âm lịch vừa rồi Ôn Vãn không về nhà. Lần gần nhất họ gặp nhau là vào tháng 12 năm ngoái, cũng chính là sinh nhật cô.
Tính đến nay đã ba tháng, hơn 90 ngày.
Thời gian đi xe không dài, hơn hai tiếng, kỳ thật muốn gặp nhau cũng không khó. Chỉ là thiếu một lý do chính đáng. Cũng không biết, liệu đối phương có muốn gặp hay không.
Chín mươi ngày, từ mùa đông giá buốt đến đầu xuân ấm áp. Băng tan tuyết chảy, vạn vật sinh sôi nảy nở, chim di trú trở về.
Khi gặp lại Ôn Vãn, nên nói gì đây?
Đã lâu không gặp?
Gần đây thế nào?
Hay vẫn là...
"Tôi rất nhớ cậu."