Trong mộng vẫn là người kia, chỉ là lần này, cảnh tượng đã thay đổi.
Tạ Thư Dục chưa từng thấy bầu trời nào đẹp đến thế, một bức tranh khổng lồ tím sẫm, hồng phấn, sâu cạn đan xen, như ai đó vừa vung bút đầy ngẫu hứng lên nền vải thô. Lại giống như biển hoa mềm mại cuộn trào, từng đợt từng đợt dâng lên muốn nhấn chìm.
Cô không còn giống chính mình. Hoặc cũng có thể, chính là một phần bị đè nén nay trỗi dậy, khống chế vị trí, điều khiển tất cả. Còn người trong mộng, cũng không phải dáng vẻ trước kia cô từng thấy, kiều diễm, dịu dàng, phong tình, không chút dè dặt, đường cong mềm mại như dòng suối uốn lượn.
Đây là mộng thôi, phải không? Nhất định là mộng.
Sợ giây tiếp theo sẽ tỉnh lại, hiện thực tàn nhẫn hiện ra. Tạ Thư Dục thật cẩn thận, dè dặt ôm lấy, cố gắng khắc chế chính mình. Đối phương nhiệt tình mời gọi, cô không kìm được mà cúi xuống hôn.
Càng muốn tới gần, càng sợ đánh mất. Hai dòng cảm xúc mâu thuẫn lôi kéo trái tim cô, vừa cấp bách, vừa hoảng loạn. Cuối cùng, cô lạc vào một tầng sương mù dày đặc.
Rơi xuống, giữa không trung đột ngột rơi xuống, cảm giác mất trọng lực bất ngờ ập tới.
Tạ Thư Dục bừng tỉnh, tim đập dữ dội, theo bản năng há miệng hít thở mạnh, mờ mịt mở to mắt. Một lúc sau, hồn phách mới dần dần quay trở lại.
Chưa tới giữa mùa xuân, thời tiết này cuộn chăn bông ngủ là thoải mái nhất. Đầu tóc Tạ Thư Dục đầy mồ hôi nóng, trái tim dần ổn định. Cô quay đầu, dựa vào ánh sáng lọt qua khe hở rèm cửa để phán đoán thời gian, không chắc lắm, đành đưa tay chạm vào màn hình điện thoại.
Chưa tới năm giờ.
Cô lại một lần nữa nhắm mắt lại, ngửa cổ thong thả nuốt dư vị vẫn còn vương lại nơi cổ họng.
Cảnh trong mơ không có cách nào để quay trở lại, nhưng Tạ Thư Dục tự nhận từ nhỏ đã có thiên phú bẩm sinh, năng lực nắm bắt cảnh tượng và sắc thái, là bản năng trời cho.
Cô có thể tưởng tượng.
Nhưng như vậy... có phải không được tốt không? Hai hàng lông mày thanh tú của cô chau lại.
Cho dù là bạn thân, cũng không thể suy nghĩ bậy bạ. Nếu không, hay là gọi điện thoại cho Ôn Vãn hỏi ý kiến?
"Alo? Đã ngủ chưa? À mà, ngủ rồi cũng không sao, dù sao hiện tại cậu cũng tỉnh rồi. Ừm... có một chuyện muốn hỏi cậu một chút, là... cái đó... quan hệ của chúng ta nhiều năm như vậy, nếu tôi có cái kia... thì hẳn là cậu không ngại đâu nhỉ?"
"Nếu thật sự muốn, tôi có thể đưa ra một phương án giải quyết. Cậu có thể thử một chút với tôi, tôi không ngại đâu."
Tạ Thư Dục đưa tay ấn trán, chính mình cũng bị chọc cười.
Một lúc lâu sau, cô duỗi người ngồi dậy, kéo ngăn tủ đầu giường, từ bên trong lấy ra một chiếc hộp vuông. Cô mang thứ nhỏ bên trong đi rửa sạch, sau đó dùng cồn sát khuẩn khử trùng cẩn thận.
Ôn Vãn cũng dùng loại này, trước đây Tả Diệp là người thường xuyên chia sẻ. Khi ấy, Ôn Vãn và Tạ Thư Dục đều tỏ ra khá rụt rè.
Tạ Thư Dục vò đầu bối rối, nói: "Đây là cái gì?", Hứa Huy Âm cười hì hì: "Các cậu đoán xem?"
Hàng Tả Diệp giới thiệu tất nhiên là sản phẩm tốt. Ôn Vãn không do dự gì liền đặt hàng, sau vài lần thử nghiệm thực tế, quả thật không tệ.
Tạ Thư Dục từ phòng tắm bước ra, thuận tay rửa luôn vật nhỏ, dùng khăn giấy lau qua, sấy khô rồi mới cất vào hộp.
Trở lại phòng, chống nạnh đứng một lát, tận hưởng dư âm kí©h thí©ɧ còn sót lại, đổi mới toàn bộ đồ dùng trên giường, nhét hết vào máy giặt.
Nằm trên chiếc giường lớn sạch sẽ, mềm mại, trong bóng tối chăm chú nhìn trần nhà, Ôn Vãn cảm thấy mình bị điên rồi.
Thật sự điên rồi.
Nhưng không thể phủ nhận, món đồ chơi này còn hiệu quả hơn cả thuốc ngủ melatonin, nhắm mắt chưa được bao lâu, đã tự nhiên chìm vào giấc ngủ.
Tạ Thư Dục tắm rửa xong, quét dọn lại khắp các ngóc ngách trong nhà, đem chăn ga vừa giặt xong phơi ra ban công, sắc trời đã dần hửng sáng.
Hai bên hàng xóm đã có nhà sáng đèn. Có lẽ cũng thức đêm giống cô, hoặc vội đi làm sớm.
Không khí ẩm ướt lạnh lẽo, quần áo ướt sũng. Tiếng chim hót lanh lảnh từ xa vọng lại. Tạ Thư Dục xoa xoa cánh tay, ngáp dài một cái.
May mắn ngày hôm qua cô chưa nộp bản thảo, giờ có thể lên giường ngủ bù một chút. Cô chỉnh báo thức lại lần nữa, dùng nửa ngày đông nhắn cho tổ trưởng Trương xin nghỉ, đổi lấy một buổi sáng được ngủ trọn vẹn.
Sống một mình đã lâu, hưởng thụ tự do và yên tĩnh, nhưng đôi khi cũng khó tránh cảm giác cô đơn buồn tủi, nhất là sau khi trải qua một đêm mịt mờ điên cuồng như vừa rồi.
Có lẽ là bởi vì thức đêm, trước khi chìm vào giấc ngủ, Tạ Thư Dục bất chợt nghĩ: nếu một ngày nào đó cô chết trong phòng, liệu Ôn Vãn có vì cô mà buồn lòng?
Đêm tối và ban ngày như hai thế giới tách biệt. Sau bữa trưa, cô đến tòa soạn, những giấc mộng hoang đường ảo tưởng phi thực tế, cùng một chút buồn bã nho nhỏ trong lòng bị dòng người và tiếng xe cộ ồn ào nghiền nát không còn dấu vết.
Trở về hiện thực, tòa soạn tổ chức cuộc họp, Tạ Thư Dục cẩn thận ghi chú vào danh sách các công việc quan trọng trong tuần sau.
Gần 5 giờ, Tả Diệp nhắn tin trong nhóm hỏi cô chuẩn bị xong chưa.
Tạ Thư Dục nộp xong bản thảo, đang ngồi gϊếŧ thời gian chờ tan ca, nhìn thấy tin nhắn mới đột nhiên vỗ đùi!
Thời gian không còn nhiều, không kịp quay lại ký túc xá thu dọn đồ đạc, cũng không thể nói là vì mộng xuân mà quên sạch mọi thứ. Cần phải bình tĩnh, đừng hoảng sợ. Tạ Thư Dục đưa tay chọc màn hình điện thoại.
"Ai da, quên mất rồi."
"Cậu là đồ óc heo, chuyện này cũng có thể quên! Tối hôm qua trộm làm chuyện gì đi." Tả Diệp dỗi.
"Trộm cái mông cậu."
Tạ Thư Dục dừng một chút, lại bổ sung nói: "Không sao, đồ rửa mặt những thứ này khách sạn đều có."
"Mông của mình không phải cậu muốn trộm là trộm được."
Tả Diệp cố ý dùng câu cuối của Tạ Thư Dục, trích dẫn nói: "Bày đặt cái gì chứ, Ôn Vãn có thể để cậu ngủ khách sạn sao?"
"Mình phát hiện gần đây cậu thật sự có chút vấn đề."
Tạ Thư Dục không có ý kiến, nhắn liên tục mấy cái mông nhỏ.
"Hai bên mông lép xẹp, bỏ lên vỉ nướng cũng chẳng chảy được giọt mỡ, đưa mình cũng không thèm, cho không cũng không lấy."
Tả Diệp: "Cậu chờ đó."