Ký túc xá nữ do tòa soạn phân là một căn hộ rộng hơn trăm mét vuông. Tạ Thư Dục là người đầu tiên chuyển vào, ban đầu cô chọn một phòng nhỏ có cửa sổ hướng Đông Bắc. Tả Diệp tới hỗ trợ nhất quyết không chịu, dọn hết đồ Tạ Thư Dục vào phòng ngủ chính, nhanh chóng cùng Hứa Huy Âm thay nệm, dọn giường, khiến Tạ Thư Dục không thể từ chối.
Phòng ngủ chính rộng, sáng sủa, lại có nhà vệ sinh riêng. Theo như Tả Diệp, Tạ Thư Dục có chút hèn nhát, không biết nghĩ cho bản thân, tự chọn thì thế nào cũng chọn cái tệ nhất. Vì thế Tả Diệp mới tự mình quyết định.
Tạ Thư Dục cũng hiểu, bạn bè chỉ là muốn cô có cuộc sống tốt hơn một chút. Lúc chuyển vào phòng ngủ chính, mới đầu cô còn có chút thấp thỏm, kết quả ba tháng trôi qua, ký túc xá vẫn chỉ có mình cô. Hiện tại tòa soạn ổn định, trước mắt chưa có ý định mở rộng, những người khác đều đã có gia đình nên về nhà ở.
Tạ Thư Dục cũng có nhà, chỉ là không muốn về, ở ký túc xá cũng khá tốt. Mấy năm đi làm cô cũng để dành được một ít tiền, thỉnh thoảng rảnh rỗi còn nhận thêm vài việc lặt vặt kiếm thêm nên đã lên kế hoạch sau này sẽ mua một căn hộ nhỏ để sống một mình.
Kê sát tường là tủ quần áo, cách tủ là một cái giường kích thước phổ thông 1m5, cuối giường gần cửa sổ là một bàn làm việc lớn hình chữ L là khu vực làm việc, một bên đặt máy tính và bàn phím, bên còn lại là nơi để bảng vẽ.
Ngẩng đầu nhìn lên, trên tường treo một dãy tủ nhỏ, bên trong xếp đầy sách và dụng cụ vẽ tranh.
May có Tả Diệp giúp đỡ, nếu không với một đống đồ như vậy e là phòng ngủ nhỏ này đến cả chỗ xoay người cũng không có.
Ít nhất cũng phải mua căn hộ hai phòng, Tạ Thư Dục vừa tắm vừa suy nghĩ, một phòng ngủ, một phòng vẽ tranh, tốt nhất là có thêm một cái ban công nhỏ trồng ít hoa cỏ, tiện bề chăm sóc...
Trong đầu tưởng tượng căn nhà nhỏ tương lai, hơi nước ấm áp khiến mọi thứ trước mắt trở nên mông lung. Tạ Thư Dục tắm xong bước ra, không để ý đạp trúng cái thùng giấy.
Bố cục căn hộ này đúng là không hợp lý, phòng khách rộng đến mức nước tràn vào cũng đủ biến thành hồ bơi, phòng ngủ thì nhỏ như tổ chim. Cô kêu đau một tiếng, chân dài bước một bước ngã nhào lên giường.
Cô ôm ngón chân cái, cuộn tròn như con tôm, nằm trên giường thở dốc. Một lúc sau gượng dậy, mặt đỏ bừng.
Thùng giấy đặt ở góc tường kia là quà sinh nhật cô chuẩn bị cho Ôn Vãn, suốt một năm đi khắp nơi lượm lặt từ những món đồ nho nhỏ, nam châm dán tủ lạnh, thú nhồi bông, sách vở, cả mấy món đồ lúc rảnh rỗi có thể làm thủ công.
Tóc ướt xõa ra, một phần dính lên cổ, bộ đồ ngủ màu vàng nhạt in hình con gấu nhỏ rộng thùng thình. Tạ Thư Dục ngồi dậy, cầm lấy điện thoại, định nhắn tin cho Ôn Vãn.
Rèm cửa chưa kéo, bên ngoài cửa kính hai lớp mờ mờ có bóng người đứng đó một lúc lâu không nhúc nhích.
Ôn Vãn rời khỏi thành phố này gần bốn năm, gặp nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Tình cảm dù có sâu đậm đến đâu cũng khó tránh khỏi bị thời gian mài mòn, huống chi con người vốn dĩ luôn thay đổi.
Người ta đã sớm có cuộc sống của riêng mình, còn gì để nắm mãi không buông, những thói quen nhỏ nhặt, tính tình trẻ con, làm sao giữ được mãi?
Tạ Thư Dục cúi đầu nhìn chân mình, rõ ràng đã va rất mạnh, nếu không phải thùng giấy thì chắc chắn đã trầy da.
"Đau quá."
Vẫn là không cam lòng, cô nhắn tin lên nhóm, làm như vô tình nhắc đến.
"Đau chỗ nào vậy?"
Vẫn là Ôn Vãn xuất hiện đầu tiên.
Ban ngày bị mắng cảm giác giống như nghẹn một cục tức, giờ nghĩ lại, không hiểu sao lại thấy giận thêm. Tạ Thư Dục lạnh nhạt trả lời.
"Không có gì."
Ôn Vãn nhìn điện thoại chằm chằm, cười lạnh hai tiếng.
"Tám phần là đau đến hỏng đầu óc rồi?"
"Tám phần."
Tạ Thư Dục mặc kệ Ôn Vãn muốn nói gì thì nói.
Tả Diệp thấy hai người này thật thú vị, liền gửi một sticker [thiểu năng trí tuệ vây xem].
Ngay sau đó, Hứa Huy Âm nhắc tới sinh nhật của Ôn Vãn, nói vừa mới đặt vé tàu cao tốc, dặn mọi người chú ý thời gian trong tin nhắn, đến lúc đó sẽ lái xe qua đón, cả nhóm cùng đi tới nhà ga.
Sinh nhật Ôn Vãn là thứ Hai nhưng mọi người đều rảnh vào cuối tuần nên bàn nhau tổ chức cho cô vào thứ Bảy.
Sau khi Hứa Huy Âm gửi tin nhắn, Ôn Vãn nhìn điện thoại chằm chằm không dám thở mạnh.
Một lúc lâu sau, Tạ Thư Dục mới nhắn một chữ được, Ôn Vãn ngửa người ngã xuống giường, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Hôm nay trạng thái của cô thật không tốt, mấy lần nói chuyện với Tạ Thư Dục đều rất cẩn thận, sợ bị đối phương phát hiện ra điều gì bất thường. Cô nói quá nhiều, quá khác thường, lại có phần thiếu kiên nhẫn.
Rời xa quê hương, sống một mình ở thành phố xa lạ, mấy năm nay, đối với công việc tuy Ôn Vãn không thể nói là đam mê, nhưng vẫn luôn nghiêm túc, có trách nhiệm. Nhờ vào ngoại hình nổi bật cùng khả năng xã giao khéo léo, cô nhanh chóng được cân nhắc lên vị trí giám đốc kế hoạch.
Cô từng nghĩ, mình có thể làm được, rời xa cha mẹ, rời xa Tạ Thư Dục, thật sự cô đã sống tốt.
Thế nhưng chỉ một cuộc điện thoại từ đối phương, hình tượng nữ cường tinh anh mà cô dày công xây dựng lập tức sụp đổ. Cô tức muốn hộc máu, chửi ầm lên, bao nhiêu năm xây tường cao phòng vệ sụp đổ trong phút chốc.
Cô hoàn toàn mất kiểm soát.
Thế mà từng phản ứng của Tạ Thư Dục lại khiến cô dấy lên một tia hy vọng.
Hay đúng hơn là một thứ vọng tưởng.
Ánh sáng đèn bàn rọi sáng căn phòng, nhưng không xua nổi cảm giác trống rỗng. Bức tường, cửa sổ lồi, bàn trang điểm, thậm chí cả chiếc ly đặt ở tủ đầu giường, qua ngần ấy năm cô chẳng mua thêm được bao nhiêu vật dụng. Không thú nhồi bông, không tranh ảnh, những món đồ để trang trí về căn bản đều không có.
Sự trống trải này có phải đang ngầm nói rằng, có lẽ cô vốn không có ý định ở lại đây lâu dài?
Tạ Thư Dục sắp tới rồi, kỳ thật cũng chẳng có gì phải căng thẳng.
Mấy năm qua tuy ít gặp mặt nhưng mỗi dịp lễ tết hay sinh nhật, những buổi tụ họp lớn nhỏ, cả hai chưa từng vắng mặt. Cãi nhau thì cãi nhau, giận dỗi thì giận dỗi, nhưng mỗi lần gặp nhau vẫn chào hỏi, cười xã giao, có gì mà không thể vượt qua?
Căng thẳng cái gì chứ.
Lăn qua lộn lại, trằn trọc không ngủ được, trong đầu một đống chuyện lung tung rối loạn. Đến gần ba giờ sáng, Ôn Vãn thật sự không chịu nổi nữa, đành uống hai viên melatonin.
Cô nhắm mắt lại, ký ức hiện về, tuổi thanh xuân vụng dại hai người họ đã từng thân mật khăng khít như thế nào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thân thể như rơi chìm xuống đáy biển bị dòng nước cuốn đi, trôi dạt vào một thế giới khác.
Mặt trời lặn, ráng chiều nhuộm sắc trời rực rỡ, giống như ngâm mình trong lớp bọt nước phấn hồng ngọt ngào. Rừng dừa rì rào, bãi cát trải dài vắng lặng không một bóng người, hương bạch trà nơi chóp mũi nhàn nhạt quẩn quanh.
Hương thơm quen thuộc mà an tâm. Ôn Vãn nghiêng mặt, chưa kịp đề phòng môi đã bị chiếm đoạt.
Cô theo bản năng đưa tay ra, ôm lấy eo đối phương, khẩn thiết như muốn nắm giữ điều gì, lại phối hợp mở miệng, ngẩng cao cổ, mặc cho những nụ hôn mịn màng rơi xuống khắp thân thể, thậm chí khát khao nhiều hơn.
Thật kỳ diệu, cô chưa từng cùng ai hôn môi như vậy. Lúc nhỏ chuyện này đương nhiên không tính. Cảm giác xa lạ, lại rất an tâm. Cảnh tượng hoang đường, con người hoang đường, tầng mây biến hóa, đẹp đến nghẹt thở. Cô không chút dè dặt mà phơi bày bản thân.
Trong tờ hướng dẫn sử dụng thuốc có ghi rất rõ: Melatonin là một loại thuốc có nguồn gốc amin do tuyến tùng trong não tiết ra, cũng có thể tổng hợp nhân tạo. Tác dụng chính là hỗ trợ cải thiện giấc ngủ.
Nhưng cũng có tác dụng phụ, có thể gây lệ thuộc, làm rối loạn nội tiết tố, tăng gánh nặng cho gan, thậm chí ảnh hưởng đến chu kỳ kinh nguyệt.
Còn có.
Hay mộng mị, dễ tỉnh giấc.
Ôn Vãn với lấy ly nước ở đầu giường, uống liền mấy ngụm, dòng nước lạnh lẽo chảy dọc theo cổ tràn vào trong áo nhưng vẫn không thể xua đi hơi nóng đang dâng tràn khắp thân thể.
Cô không sao hiểu được. Tại sao cô có thể? Như thế nào sẽ...
Ôn Vãn có một bí mật. Trong mơ, cô thấy mình và người bạn thân mà cô yêu nhất cuộc đời này, ở bên nhau.