Ôn Vãn mắng một hồi, đem Tạ Thư Dục mắng đến sảng. Buổi chiều Tạ Thư Dục làm việc hiệu suất tăng cao rõ rệt, vẽ tranh vừa nhanh vừa đẹp, làm xong cả phần việc ngày mai.
So với những công ty truyền thông hay quảng cáo quy mô lớn, lương ở tòa soạn không được tính là cao nhưng đổi lại là nhàn nhã, có thể tự do phát huy năng lực cá nhân.
Trong thời đại tin tức tràn lan, người ta đua nhau chạy theo hiệu suất cao, nhanh, gọn, lẹ, khiến ai cũng như bị cuốn theo cơn lốc, hai chữ đam mê nói ra liền có vẻ sáo rỗng, cảm thấy đầu lưỡi ngượng ngùng gượng gạo, không khỏi có chút xấu hổ.
Nhưng con người, suy cho cùng vẫn cần một điều gì đó để đam mê, để từ đó sản sinh ra sự sáng tạo.
Tin vào khoa học, tôn trọng tự nhiên, Tạ Thư Dục thật sự rất yêu thích công việc và vị trí hiện tại của mình. Trong cuộc đời rất nhiều điều không như ý thì chính đam mê ấy đủ để cô vượt qua tất cả.
Mấy năm làm việc ở tòa soạn, tổ trưởng Trương cực kỳ coi trọng cô, hứa sang năm sẽ cho cô phụ trách một chuyên mục riêng. Dù vậy, trong môi trường công sở, có nhiều ánh mắt để ý, phải luôn dè chừng.
Bản thảo cô vẫn chưa nộp, tránh ngày mai tổ trưởng lại giao thêm việc khác.
Không khí trong tòa soạn rất nhẹ nhàng, có thể gọi là nhàn nhã, hầu như không có chuyện tăng ca. Dù có việc gấp cũng chỉ cần mang về nhà làm, đến giờ mọi người đều đồng loạt tắt máy tính, dòng người lũ lượt đi vào thang máy.
Sắp tới cuối tuần, mọi người đang bàn bạc xem đến lúc đó nên đi đâu chơi, mùa này phần lớn đều lựa chọn đưa cả nhà, già trẻ lớn bé ra ngoại thành cắm trại.
Mùa xuân, quan sát thiên nhiên là điều bắt buộc.
"Còn em thì sao, Tiểu Dục?" Tổ trưởng Trương hỏi.
Tạ Thư Dục nghĩ một lát rồi đáp: "Học Mẫn nói tháng sau sẽ viết về hoa diên vĩ, em phải ra ngoài nhìn xem." Học Mẫn là biên tập chuyên phụ trách nội dung bản thảo.
Tổ trưởng Trương gật đầu: "Đừng chết vì tình là được, tòa soạn yêu cầu em, ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn."
Học Mẫn thò đầu qua, tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy? Ai chết vì tình?"
Tạ Thư Dục đưa tay ôm trán, chỉ hận không có chỗ chui.
Ở tòa nhà này, tòa soạn thường tan làm sớm nhất, hôm nay ở lại muộn, thang máy chạy thẳng một mạch xuống dưới, mọi người lần lượt tạm biệt nhau.
Tạ Thư Dục cúi đầu đi về phía trạm tàu điện ngầm, nhớ tới lời tổ trưởng Trương nói lúc ở trong thang máy bất giác cười một mình. Người đi đường ngang qua thấy vậy liền không nhịn được quay đầu lại nhìn, cô vội đưa tay che miệng có chút ngượng ngùng xấu hổ.
Trên tàu điện ngầm, cô nhắn tin kể lại cho Ôn Vãn nghe, phía bên kia lập tức nhắn một biểu cảm xem thường.
"Cậu không muốn nói chuyện với tôi?"
"Không nói chuyện, nhắn tin thôi."
Tạ Thư Dục trả lời.
Ôn Vãn tức đến nghẹt thở, dọa dẫm nói: "Tôi cho cậu vào danh sách đen bây giờ, tin không?"
Hai người quen biết nhau hơn hai mươi năm, mấy chuyện như cho vào danh sách đen, xóa bạn... đã không ít lần làm qua, ai nổi nóng cũng không quan tâm.
Chính là vì không sợ, chắc chắn quan hệ giữa hai người họ sẽ không dễ dàng kết thúc.
Trước kia là vì chuyện gì mà cho vào danh sách đen rồi xóa bạn, hay chỉ cho vào danh sách đen không xóa, hay là ngược lại... đã không còn nhớ rõ nữa, cũng không cần thiết nhớ.
Nhưng lần gần nhất, là bởi vì Ôn Vãn có người yêu.
Tin nhắn vừa gửi đi, Ôn Vãn lập tức nhận ra có gì đó không đúng, vội vàng thu hồi. Nhưng ngay khoảnh khắc vừa thu hồi, cô lại hối hận.
Chuyện gì không biết, cô có làm gì sai đâu, xưa nay vẫn sống ngay thẳng, không làm chuyện gì trái lương tâm.
Lẽ ra không nên thu hồi... Ôn Vãn cắn ngón tay, nhìn khung trò chuyện phía trên hiện dòng chữ đang nhập, nửa phút trôi qua vẫn không có tin nhắn.
Tạ Thư Dục chắc chắn đã đọc được, cậu ấy hẳn là đang nổi giận.
Nhưng thế thì sao? Họ Tạ tức giận cái gì mà tức giận? Vì thế Ôn Vãn đem tin nhắn vừa mới thu hồi gửi lại một lần nữa.
Từ cơ quan về đến ký túc xá chỉ qua hai trạm tàu điện ngầm. Tạ Thư Dục vừa quét mã ra khỏi trạm thì bị hành động kia của Ôn Vãn làm bật cười.
"Cậu không sao chứ?"
Mất mặt quá! Mất mặt quá! Ôn Vãn đi qua đi lại trong phòng, vừa đi vừa hét to a a a.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không thu hoạch được gì, Tạ Thư Dục đã nhắn lại. Dù không nhiều lời, nhưng ít ra cũng không phải phớt lờ cô.
Hai người quen biết nhiều năm như vậy, hằng ngày khó tránh khỏi có lúc khác nhau, cãi nhau cũng không phải chuyện gì lạ nhưng phần lớn cũng chưa thật sự giận dỗi. Ngươi một câu, ta một câu, rốt cuộc lại bỏ qua.
Khi còn nhỏ thường xuyên buông lời hung ác, miệng thì nói không chơi với nhau nữa, ra vẻ quyết liệt. Hai ngón trỏ dí vào nhau, tay duỗi thẳng, cằm hất cao, tay giơ lên người trước mặt làm động tác chém một dao, xoay người rời đi.
Nhưng đều chỉ là đùa giỡn, cách mấy hôm lại đâu vào đấy.
Tạ Thư Dục có thói quen sáng nào cũng ghé nhà gọi Ôn Vãn dậy, xách cặp giúp cô. Còn Ôn Vãn có thói quen lên xe bus là ngả đầu vào lòng Tạ Thư Dục ngủ bù, đi vệ sinh cũng bắt Tạ Thư Dục đứng ngoài canh cửa.
Từ nhỏ đến lớn, hai người như một. Cho tới khi Tạ Thư Dục học cao học, Ôn Vãn tuyên bố có người yêu, Tạ Thư Dục liền rất hiểu chuyện mà biến mất. Không cùng Ôn Vãn cãi nhau, cũng không giận dỗi trẻ con, cho vào danh sách đen xóa bạn, thậm chí có một khoảng thời gian dài không thấy mặt.