Không ai lên tiếng nhưng cũng không ai ngắt máy, cứ như vậy giằng co, có lẽ trong lòng đều đang chờ một lý do nào đó để kéo hai người quay về như lúc ban đầu.
Nhưng trở về quá khứ sẽ tốt hơn sao? Có thể thay đổi được điều gì không? Quay về tuổi nào thì thích hợp, đường đời trải qua vô số ngã rẽ, dường như mỗi ngã rẽ của cô đều liên quan đến Ôn Vãn. Trong lòng rõ ràng còn nhớ thương mà không biết như thế nào lại càng lúc càng xa.
"Là cậu nói tôi gọi điện thoại cho cậu." Tạ Thư Dục nhắc nhở.
Ôn Vãn buồn cười: "Những gì cần giải thích tôi cũng đã giải thích rồi."
Nhưng thật ra cậu...
"Vậy ngắt điện thoại đi."
"Cậu ngắt đi."
"Sao tôi phải ngắt."
"Vậy tôi cũng không ngắt."
Cãi nhau vài câu, tâm trạng có chút khá hơn, Tạ Thư Dục đứng dậy, vỗ vỗ quần, tiếp tục đi về phía trước: "Không phải trả tiền điện thoại à?"
"Thì gọi video đi." Ôn Vãn nói.
Tạ Thư Dục xì một tiếng: "Gọi video thì không tốn dung lượng à, hơn nữa căn bản tôi không muốn nhìn thấy cậu, nhìn là muốn bực mình."
Ôn Vãn lập tức nổi giận: "Nhìn tôi là muốn bực mình? Để tôi xem cậu bực mình như thế nào!"
"Bực mình còn muốn nhìn, cậu mau chạy cho nhanh!" Tạ Thư Dục nâng cao giọng.
"Hiện tại không nhìn thấy nên tôi không bực mình."
"Tôi thì bực mình, nghe giọng cậu là bực mình."
"Cậu đi chết đi."
"Cậu chết trước đi, cậu chết rồi tôi chắc chắn cũng chết theo, hai ta cùng nhau chết."
Lúc đến dưới lầu tòa soạn, có người ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, nhận ra tổ trưởng Trương suýt chút nữa Tạ Thư Dục làm rơi điện thoại.
Cô kịp phản ứng lại, nở nụ cười má lúm đồng tiền, nói: "Chỉ là cùng bạn bè đùa giỡn."
Tổ trưởng Trương cười cười, giơ tay chào, ý bảo mình đi tới quầy lễ tân lấy chuyển phát nhanh. Tạ Thư Dục gật gật, cúi đầu chào lại.
Ôn Vãn ở đầu điện thoại bên kia nghe được, biết cô gặp đồng nghiệp, trong lòng âm thầm tính toán, lát nữa nhất định phải đem hai chữ bạn bè kia ra tranh cãi một phen.
Ngay giây tiếp theo, khung trò chuyện hiện lên tin nhắn: "Đang vào thang máy."
Còn hơn nửa tiếng nữa là hết giờ nghỉ trưa, Tạ Thư Dục ném điện thoại lên bàn, theo thói quen nhìn ra ngoài cửa sổ. Đập vào mắt là một màu xám lạnh lẽo, chỗ cũ vốn tràn đầy hơi ấm, suy cho cùng vẫn là không thể trở về.
Đi đến bên cửa sổ đứng vài phút, Tạ Thư Dục nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn gửi cho Ôn Vãn một tin nhắn: "Không có chuyện gì."
Không có chuyện gì. Nếu thật sự không có chuyện gì, vậy cái dáng vẻ nửa sống nửa chết ban nãy là vì cái gì? Ôn Vãn ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu không nhúc nhích, trong lòng buồn bực đến mức muốn nổ tung.
Chuông cửa vang lên, cô đứng dậy ra nhận cơm hộp, theo thói quen cảm ơn một câu, chờ người giao hàng rời khỏi hành lang mới khóa cửa lại.
Âm thanh có chút lớn, cô vẫn luôn cảm thấy khóa cửa ngay trước mặt người khác là không lịch sự.
Mở hộp, múc một thìa cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo đưa vào trong miệng, không nóng không lạnh, mùi tanh xộc thẳng lên mũi. Cô gắng gượng nuốt vài thìa, dạ dày liền cuộn lên từng đợt.
Không có một chút nào hài lòng! Ôn Vãn cầm cái thìa nhỏ hằm hằm cắm vào bát cháo rồi nằm xuống sô pha, mở điện thoại ra, tìm đến cửa hàng bán đồ ăn, gõ liền một chuỗi bình luận tiêu cực, không kiêng dè gì mà gửi đi.
"Ra ngoài buôn bán thì ít nhất cũng nên có tâm, mấy người mở cửa hàng đã từng ăn thử đồ mình nấu chưa? Thật sự không ổn. Ba mươi đồng không đáng giá sao, mua gạo được bao nhiêu ký, tôi bỏ tiền mua cơm hộp không phải để chịu đựng những điều này, đến một bát cháo nóng cũng không xứng đáng, làm người phải có chút lương tâm."
Sau khi cuộc gọi kết thúc, tâm tình Tạ Thư Dục kỳ thực cũng khá hơn một chút, thỉnh thoảng lại cầm điện thoại lên xem tin nhắn của Ôn Vãn.
Ôn Vãn rõ ràng đang ở thế yếu, phần lớn thời gian đều rất dịu dàng, cẩn thận giải thích, thật sự để tâm tới phản ứng của cô.
Tạ Thư Dục suy nghĩ có nên nói thêm một chút để làm dịu không khí hay không thì khung thoại nhảy ra tin nhắn mới gần như chiếm hết màn hình điện thoại.
Lưu loát gần ngàn chữ, bắt đầu từ buổi tiệc rượu tối qua, Ôn Vãn lại một lần nữa kể chi tiết toàn bộ những gì đã trải qua, vì sao lại có tiệc rượu, vì sao không thể từ chối, có bao nhiêu người tham dự, ai mang theo người yêu, ai dẫn theo thú cưng, thú cưng lông dài hay ngắn, tên là gì, mấy giờ về nhà, mấy giờ ngủ, mấy giờ thức dậy, buổi trưa ăn cơm hộp gì...
Nửa đầu là tường thuật, nửa sau thì hoàn toàn là mắng Tạ Thư Dục, nói đâu ra đó, lý lẽ rõ ràng, không dùng từ ngữ thô tục, nhưng toàn bộ là chà đạp nhân cách, nội dung tổng kết lại chỉ vỏn vẹn ba chữ: không biết điều.
Lúc đọc tin nhắn đó, phản ứng đầu tiên của Tạ Thư Dục chính là bị mắng nhưng cô không bỏ sót một chữ nào, đọc đến ba lần, rồi lại sinh ra ý nghĩ chủ quan rằng người bị mắng như vậy thực ra... thật sự cũng không oan.
Người ta dịu dàng dỗ dành thì mình không nghe, còn đùa giỡn 258 lần, rốt cuộc chọc người ta tức giận.
Tạ Thư Dục đi ra khỏi văn phòng, đứng ở hành lang gọi điện thoại cho Ôn Vãn, vừa kết nối được thì câu đầu tiên là: "Cậu mắng tôi."
"Mắng cậu thì sao? Tôi mắng cậu đó, nhìn thấy cậu là muốn mắng, một ngày không mắng cậu là ngứa ngáy khó chịu!"
Giọng Ôn Vãn mềm mại, dịu dàng, Tạ Thư Dục không nhịn được bật cười: "Vậy tôi muốn nói với cậu, thật ra tôi đọc không kỹ, cậu đừng tức chết nha."
"Cho nên cậu đặc biệt gọi điện thoại lại để trực tiếp nghe tôi mắng đúng không?" Ôn Vãn nhanh chóng nói tiếp.
Tạ Thư Dục ừ một tiếng.
"Cậu đúng là chú chó nhỏ bị bỏ rơi không biết điều." Ôn Vãn nghiến răng nghiến lợi nói.
"Phải, đúng là như vậy." Tạ Thư Dục xoa xoa mũi, má lúm đồng tiền nở rộ: "Cậu càng tức giận tôi càng vui, tôi cho cậu tức chết."
Cảm giác rầu rĩ trong lòng tiêu tan, giống như sau cơn mưa, gió to cuốn sạch mây đen, trời quang mây tạnh, để lộ bầu trời trong xanh rộng lớn phẳng lặng.
Ôn Vãn nói gì cũng được, Tạ Thư Dục chỉ cần nghe thấy giọng nói của Ôn Vãn là đã cảm thấy mãn nguyện. Cô khéo léo thay đổi giọng điệu, nửa đùa nửa dỗ dành: "Được rồi, tôi thật sự phải làm việc. Cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Lúc nãy cậu nói chờ cơm hộp... đã ăn chưa?"
Ôn Vãn thở phì phì: "Không ăn, khó nuốt muốn chết!"
Tức giận mà cũng đáng yêu như vậy, Tạ Thư Dục cười đến căng cả da mặt, nói: "Vậy để tôi đặt đồ khác cho cậu."
Nửa tiếng sau, Ôn Vãn nhận được cơm hộp. Trên bàn trà trong phòng khách, hai bát cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo lạnh tanh giống nhau như đúc.
Cô muốn mắng vài câu, lại cảm thấy đau họng.