"Sao cậu không gọi điện thoại cho tôi?" Ôn Vãn tỏ vẻ yếu thế nhưng giọng điệu cũng không tính là làm nũng.
Tạ Thư Dục biết rất rõ kiểu nói chuyện này của cô, nói với ai cũng một giọng như vậy, ba phần nhiệt tình, ba phần châm chọc, bốn phần làm bộ thân thiết.
Tạ Thư Dục từ trước tới nay vẫn luôn cảm thấy mình là ngoại lệ không nằm trong số những người Ôn Vãn phải ngụy trang, sau lại phát hiện ra... cũng chỉ là như vậy.
"Sao không nói gì?" Ôn Vãn ở đầu điện thoại bên kia hỏi.
Tạ Thư Dục hoàn hồn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, học Ôn Vãn, trả lời lại: "Tôi định cơm nước xong sẽ gọi lại cho cậu."
"Đùa tôi à, cơm nước xong cậu lại nói phải làm việc, tan ca thì bảo đi tắm, tắm xong lại bảo phải đi ngủ, lúc nào cậu cũng có lý do."
Không tự mình trải qua sao có thể biết rõ ràng như vậy? Hai mươi năm quen biết, Ôn Vãn quá hiểu cô.
Cảm giác áp lực đến tức hộc máu khiến Tạ Thư Dục không nhịn được cong khóe miệng, ba phần khinh thường, ba phần hài hước, bốn phần hờ hững, cô tự cho là mình có thể cười ra được đủ loại cảm xúc như thế.
Đột nhiên cô lại rất muốn soi gương, xem mình có thực sự cười được như vậy không.
"Trốn sau điện thoại cười trộm chứ gì?" Ôn Vãn cũng đoán được: "Cậu lợi hại thật đó, làm tôi phải suy nghĩ không ngừng."
Rốt cuộc ai mới là người phải suy nghĩ.
Coi như hòa một ván, Tạ Thư Dục toàn thân thả lỏng, ngửa lưng dựa vào ghế, đồng ý nói cơm nước xong sẽ gọi lại, tuyệt đối không nuốt lời.
"Cơm hộp của tôi cũng sắp tới rồi."
Có mặt Tả Diệp, hai người cũng không tiện trò chuyện nhiều. Cuối cùng Ôn Vãn dặn dò: "Đừng có lừa tôi đấy."
Tạ Thư Dục không đáp, có lẽ vì chột dạ. Quả thật cô rất hay nói dối.
Lời nói dối mang một chút thiện ý, không nhằm mưu cầu lợi ích gì, chỉ để đối phương cảm thấy an tâm, cảm giác được coi trọng, được ưu ái.
Dịu dàng nhưng xa cách.
Tạ Thư Dục cúp máy, Tả Diệp liếc mắt một cái, hỏi: "Làm gì mà cứ giấu giấu giếm giếm, có chuyện gì không thể nói được trong nhóm sao?"
Tạ Thư Dục gắp một miếng bắp bò trong nồi, nói: "Chuyện bình thường, cậu và Hứa Huy Âm không phải chuyện gì cũng mang lên nhóm nói."
Tả Diệp tức giận cười: "Bọn mình là người yêu."
"Bọn mình quen biết nhau lâu hơn các cậu." Tạ Thư Dục đáp.
"Các cậu định cô lập mình à?" Tả Diệp làm ra vẻ mặt vô cùng đau lòng: "Sáng nay mình còn cất công đến ký túc xá tìm cậu, cậu nỡ đối xử vậy với mình như vậy?"
"Còn không phải là vì để mình mời cậu ăn cơm." Tạ Thư Dục phản ứng cực nhanh, lập tức đáp trả.
Tả Diệp khó có thể tin được: "Cậu thật là lòng lang dạ sói! Mình thiếu tiền ăn một bữa cơm à?"
"Thôi được rồi!" Tạ Thư Dục nhanh chóng đầu hàng, vội vàng gắp cho Tả Diệp miếng thịt: "Tất nhiên là không giống nhau, hiện tại cậu là người bên cạnh mà mình tin tưởng nhất, có chuyện gì mình đều nói cho cậu."
Tả Diệp đặt đũa xuống, khuỷu tay chống lên mặt bàn, mười ngón tay đan chặt vào nhau, dáng ngồi như đang thẩm vấn: "Vậy cậu thành thật nói cho mình biết, có phải hai người đang nói chuyện yêu đương không?"
Hiện tại giống đang nói chuyện yêu đương sao? Đầu tiên Tạ Thư Dục không vội phủ nhận, chỉ hỏi lại: "Sao tự nhiên lại hỏi như vậy?"
"Giống lắm." Tả Diệp nói: "Cậu vì cậu ấy không nhắn tin liền nổi giận, gọi điện thoại xong còn cố ý tắt máy. Cậu ấy cuống lên dỗ dành, cậu lại hờ hững. Cậu ấy càng sốt ruột, cậu lại càng..."
Tả Diệp không nói tiếp được nữa, giống như gợi lại ký ức không mấy tốt đẹp: "Quá rõ ràng, giống như đang kể chuyện của mình, mới nói vài câu mình đã bắt đầu thấy phiền."
Tả Diệp nói như vậy Tạ Thư Dục giống như cũng nhận ra chút mùi vị trong đó, mắt nhìn chằm chằm nồi lẩu đang sôi ục ục, không nói lời nào.
"Chẳng lẽ thật sự đang yêu đương?" Tả Diệp hơi nghiêng người về phía trước.
Phản ứng đầu tiên của Tạ Thư Dục không được tự nhiên. Cô ngẩn ra không biết nên trả lời như thế nào, một lúc sau mới bật ra một câu: "Cậu bị bệnh hả?"
Ngay sau đó, chính cô cũng cảm thấy xấu hổ vì đã lỡ lời, đang định xin lỗi thì Tả Diệp ở dưới gầm bàn đá cô một cái.
"Kích động cái gì? Cậu mới có bệnh! Mình biết cậu bị bệnh tương tư từ lâu rồi. Người ta mới không trả lời tin nhắn một cái đã mất hồn mất vía, đúng là không có tiền đồ, không khác gì chú chó nhỏ bị bỏ rơi."
"Mình không có." Tạ Thư Dục không chút tự tin, gượng gạo phản bác: "Rõ ràng cậu ấy mới là người khẩn trương."
Có khách vào quán, bà chủ giọng lanh lảnh ra đón tiếp. Tả Diệp nghe không rõ, vừa vớt cho mỗi người một đĩa tôm vừa cười: "Cũng đúng, hai người quen biết nhau nhiều năm như vậy, nếu thật sự có gì, hẳn là đã sớm nói ra, đâu cần kéo dài tới hiện tại?"
"Cậu ấy nói không quan tâm chuyện nam nữ, bạn thân không yêu đương thì cũng nên giữ khoảng cách thích hợp, bớt lui tới. Chuyện này trước kia cậu làm rất tốt."
"Cho nên việc Ôn Vãn sốt ruột cũng là điều hợp lý. Hiện tại cậu ấy không nói là vì sợ cậu hiểu lầm. Hai người vẫn là bạn tốt, cần ăn thì ăn, cần uống thì uống, rảnh thì tới chơi, có chuyện thì cứ mở miệng nói, vượt lửa băng sông cũng không từ chối. Giữ khoảng cách nhưng cũng không xa lạ, giống như hai chúng ta bây giờ."
Tả Diệp nói như thể tự thuyết phục chính mình cũng như đánh thức Tạ Thư Dục.
Thì ra là như vậy. Suýt chút nữa, suýt chút nữa cô đã hiểu lầm rồi.
Cho nên lúc đánh rơi điện thoại, Tạ Thư Dục đã không còn ôm hy vọng gì.
Cơm nước xong, tiễn Tả Diệp về, trên đường quay lại tòa soạn, đầu óc cô tỉnh táo hơn bao giờ hết, giọng nói bình thản không gợn sóng:
"Vì cậu không trả lời tin nhắn, tôi lo lắng cho cậu, giống như cậu lo cho tôi cho nên mới gọi điện thoại, nhưng đột nhiên điện thoại bị rơi, mở mãi không lên được..."
Đoạn sau cũng không tính là nói dối: "Về đến cơ quan, có rất nhiều tranh cần vẽ minh họa, tôi nghĩ cậu cũng đang bận nên không làm phiền."
Hai chữ làm phiền truyền qua điện thoại đem khoảng cách kéo dài ra, bao nhiêu cảm xúc tốt xấu bị nén lại thành một luồng tín hiệu điện tử vô cảm.
Đầu dây bên kia, Ôn Vãn im lặng rất lâu.
"Alo?" Tạ Thư Dục tưởng Ôn Vãn đã ngắt máy vội cúi nhìn điện thoại, lại sợ bỏ lỡ cái gì liền nhanh chóng áp điện thoại vào tai.
Ôn Vãn vẫn im lặng như cũ.
Tạ Thư Dục tùy tiện chọn một chỗ ven đường ngồi xổm xuống, hai tay ôm chân, đầu vùi vào đầu gối.
"Cậu vẫn đang nghe sao?" Cô không chắc chắn khẽ hỏi một câu, giọng nói có phần mơ hồ.
Qua một lúc lâu thật lâu, đầu dây điện thoại bên kia mới truyền đến một tiếng thở dài bất đắc dĩ.
"Tôi không biết phải nói như thế nào."