Tòa soạn Tạ Thư Dục làm chuyên đề kết hợp giữa văn hóa nghệ thuật và khoa học phổ thông. Cô phụ trách phần tranh minh họa cho tạp chí, công việc yên tĩnh, đều đều, không áp lực, thỉnh thoảng đi công tác, phụ trách chụp ảnh thực vật hoặc cảnh quan, khá thích thú.
Lúc vẽ tranh là lúc cô tập trung nhất, cũng chỉ khi ấy cô mới tạm thời quên đi những suy nghĩ khiến mình bứt rứt, rối bời.
Anh đào, hoa hạnh, hoa lê, hải đường... Mùa xuân có nhiều loại hoa như vậy, thực dễ nhầm lẫn. Chủ đề của chuyên mục lần này là hướng dẫn mọi người cách phân biệt các loài hoa thông qua các chi tiết.
Vẽ những cái này phải cực kỳ cẩn thận, không được sai sót, sai một chút, nếu để mấy nghìn bản tạp chí xuất bản, tổn thất sẽ rất lớn.
Thời của báo giấy đang dần dần đi xuống giống như những cánh hoa mỏng manh chỉ cần một cơn mưa xuân cũng rụng tơi tả. Nghĩ đến đây, lại nghĩ tới Ôn Vãn, Tạ Thư Dục có chút thương tâm.
Khuôn mặt phấn trắng như cánh hoa hiện lên, trên môi nở một nụ cười nhạt, giống như cô không thể nào không nghĩ đến Ôn Vãn.
Một buổi sáng nhanh chóng trôi qua, trong lúc tổ trưởng đang duyệt bản thảo thì đồng nghiệp bưng hộp cơm tới: "Tiểu Dục, ngoài cửa có người tìm."
Giờ nghỉ trưa, lò vi sóng bận rộn, cả ban biên tập tràn ngập mùi đồ ăn nồng nặc. Món gà xào ớt bị hơi nước dày đặc bao phủ trở nên nhão nhoẹt chẳng còn bắt mắt, giống như Tạ Thư Dục lúc này, cả người mềm nhũn như bông, nhưng lại cứng đầu, cứng cổ âm thầm phân cao thấp.
Cầm lấy điện thoại, Tạ Thư Dục đứng dậy, đứng ngoài cửa là Tả Diệp khiến cô có chút bất ngờ.
"Còn tưởng cậu gặp phải chuyện gì, nhắn tin không trả lời, điện thoại cũng không gọi được." Tả Diệp túm lấy góc áo cô xoay quanh một vòng: "Không bình thường chút nào."
"Cậu chia tay à?" Tạ Thư Dục hỏi, nếu không thì sao lại đột nhiên chạy tới đây?
"Hi vọng cho mình một chút may mắn đi." Tả Diệp trợn mắt, đưa tay nhấn nút thang máy: "Ôn Vãn nói cậu gọi điện thoại, nhưng vừa kết nối thì cậu lại ngắt máy, sau đó gọi thế nào cũng không được, cậu ấy lo lắng cậu chết một mình ở ký túc xá, nên nói mình mau chạy tới nhìn xem."
Tả Diệp đến ký túc xá của Tạ Thư Dục, gõ cửa không ai mở, nhờ ban quản lý theo dõi camera, cuối cùng Tả Diệp bắt xe tới tòa soạn. Giờ nhìn thấy cô tay chân đầy đủ, tinh thần ổn định, liền kéo cô vào thang máy: "Không thể để mình uổng công chạy tới đây, mời mình ăn cơm trưa."
Tạ Thư Dục gật đầu, hai tay đút túi, lười biếng nghiêng người tựa một bên.
Gương kính trong thang máy phản chiếu toàn bộ hình dáng cô, tóc dài suôn thẳng rũ xuống vai che khuôn mặt nhỏ nhắn, khi không cười nhìn có chút khó gần.
Chờ bước ra khỏi thang máy, Tả Diệp hỏi: "Điện thoại cậu bị làm sao vậy?"
Tạ Thư Dục thử khởi động máy, màn hình sáng lên: "Sáng nay đánh rơi, còn tưởng nó hỏng rồi."
Tả Diệp nói cô gọi điện thoại lại cho Ôn Vãn, Tạ Thư Dục đồng ý, nói để sau khi cơm nước xong. Biểu tượng ứng dụng hiển thị hơn mười mấy tin nhắn chưa đọc, cô khẽ thở dài, dùng tay cái mở tin nhắn.
Đầu tiên là hộp tin nhắn, một tài khoản công chúng vừa đẩy bài viết mới, khung trò chuyện với Ôn Vãn xếp thứ ba. Trước đó vốn ghim trên đầu, lúc ngồi trên tàu điện ngầm rảnh rỗi không có việc gì làm cô đã gỡ xuống.
"Làm sao lại ngắt máy?"
"Sao không nghe điện thoại? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Hôm qua tôi bận quá, tăng ca đến 9 giờ, sau đó lại bị lôi đi tham gia tiệc rượu."
"Không có tôi bên cạnh, cậu phải chăm sóc bản thân thật tốt, tôi sẽ nói Tả Diệp đến thăm, có chuyện gì phải gọi điện thoại báo cho tôi biết."
"Tôi yêu cậu, yêu cậu nhất."
Tạ Thư Dục tắt màn hình, nhét điện thoại lại vào túi quần.
Ngoài miệng nói thật dễ nghe, còn không phải đang cùng người con gái khác yêu đương sao?
Nói cái gì yêu nhất, có quỷ mới tin, tình yêu có thể dễ dàng thốt ra miệng như vậy sao?
Bồ Tát ngàn tay ngàn mắt, trên đời này ai Ôn Vãn cũng yêu nhất!
Chỗ cũ sắp bị dỡ bỏ, đầu năm tòa soạn được chính phủ hỗ trợ chuyển sang chỗ mới là nhà cao tầng không phải trả tiền thuê, chỉ là cách xa nhà, Tạ Thư Dục dọn vào ký túc xá ở, cuối tuần mới trở về.
Chỗ mới đường sá đang xây dựng, mọi thứ đều mới tinh sáng choang mang theo cảm giác xa lạ, Tạ Thư Dục vẫn chưa quen thuộc. Cô hỏi thăm đồng nghiệp rồi dẫn Tả Diệp đến một quán lẩu gần đó.
Buổi trưa trong quán ít khách, lúc chờ nước lẩu sôi, Tả Diệp lên nhóm chat gửi tin nhắn, còn lén chụp ảnh Tạ Thư Dục.
Ôn Vãn hỏi rốt cuộc có chuyện gì, Tả Diệp đáp từ lúc gặp mặt đã bị Tạ Thư Dục lạnh nhạt, không biết mình đã đắc tội gì với cô.
Tạ Thư Dục không đọc tin nhắn trong nhóm, cũng không trả lời, càng không gọi điện thoại lại, chỉ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong ảnh tóc mái cô hơi dài che khuất đôi mắt, trên nhóm Hứa Huy Âm khen cô đẹp, còn đùa rằng có thể cắt mũi của cô đưa cho mình được không. Tả Diệp giả vờ tức giận, hỏi lại: "Có ý gì? Mũi em không đẹp sao?"
Hứa Huy Âm là bạn gái Tả Diệp.
"Rốt cuộc là cậu có chuyện gì với tôi?" Ôn Vãn nhắn tin riêng.
Tạ Thư Dục thích màu xanh lá nên hình nền trò chuyện cũng cố tình chọn màu xanh.
Sau cơn mưa, sương trắng phủ thung lũng núi rừng, giống như dáng hình Ôn Vãn trong mắt Tạ Thư Dục, ẩm ướt, u buồn, nhìn từ xa vừa chữa lành vừa hấp dẫn. Nhưng khi đến gần lại không tránh khỏi bị ướt, vừa phiền vừa rối, vội vàng tìm cách tránh xa, thế nhưng lần sau vẫn muốn quay trở lại.
Màn hình điện thoại hiện lên một chuỗi tin nhắn màu xanh, vừa giống như tủi thân, vừa giống như năn nỉ. Ôn Vãn thực sự không kiên nhẫn nổi nữa.
"Đừng đối xử với tôi như vậy mà."
Dáng vẻ làm hòa vô cùng đáng thương, Tạ Thư Dục không thể không mềm lòng.
"Ngủ không ngon, công việc có chút hơi mệt."
"Xin lỗi."
Giống như đoán được điều gì, Ôn Vãn kể sơ qua lịch trình ngày hôm qua trong nhóm, còn nhắc đến một người đàn ông, nói gần đây anh ta đang theo đuổi cô.
Lúc gõ những dòng chữ này, Ôn Vãn đang ngồi ở sô pha trong phòng khách chờ cơm hộp. Hôm nay cô không đi làm, ngón tay ấn mạnh lên màn hình, có chút hung dữ.
"Hiện tại cậu chuyển sang thích đàn ông rồi à?"
Tạ Thư Dục quả nhiên có phản ứng, theo thói quen gửi một biểu cảm kinh ngạc.
"Tôi có nói là tôi thích anh ta sao?"
Ôn Vãn rõ ràng đang không vui.
Tạ Thư Dục im lặng không nói gì, Tả Diệp thay cô hỏi: "Vậy đêm qua cậu hẹn hò với đàn ông?"
"Cậu thấy sao?"
Ôn Vãn không phải là người luôn ôn hòa.
"Hỏi như vậy làm gì, sao các cậu cứ thích hỏi ngược lại thế?"
Hứa Huy Âm đứng ra hòa giải.
Ôn Vãn lại một lần nữa bấm mở tấm ảnh Tả Diệp chụp lén, thần sắc gương mặt Tạ Thư Dục lạnh lùng xa cách, bàn tay chống cằm, ngón tay thon dài, cổ tay nhỏ nhắn vô cùng dụ hoặc.
Bầu trời âm u giống như sắp mưa, ánh sáng trong phòng khách mờ mờ, Ôn Vãn cuộn mình ngồi trong góc tối khẽ thở dài.
"Là con trai ông chủ, đã từ chối vài lần nhưng anh ta mặt dày không biết xấu hổ."
"Nam chính đúng là bỉ ổi." Tả Diệp đánh giá.
Hứa Huy Âm liền gửi một biểu cảm buồn nôn.
"Tưởng đâu cậu lại đang yêu đương."
Ôn Vãn bóp trán, gõ chữ đáp lại: "Tôi không có tâm trí, cũng chẳng có thời gian."
Nồi lẩu được đưa lên, Tạ Thư Dục chụp ảnh gửi vào nhóm để kết thúc đề tài. Tả Diệp lần nào cũng nói chuyện gây sốc, đến lúc đó lại làm mọi người không vui.
"Thế mà với vợ cũ thì lại có thời gian, có tâm trí."
Tả Diệp đúng là chưa bao giờ khiến người ta thất vọng.
Tạ Thư Dục bắt đầu cho đồ ăn vào nồi, chưa đầy nửa phút Ôn Vãn đã gọi điện thoại đến.
Tạ Thư Dục cố tình đợi đến tiếng chuông thứ sáu mới bắt máy, vừa nhấc lên âm thanh ở đầu dây bên kia đã như dòng điện xèo xèo chui vào tai cô, khiến trái tim cô tê dại.
"Cậu làm gì mà không để ý đến tôi?"