Chín mươi ngày, quả thật mới lạ. Cứ thế đứng ngây ra, có chút xấu hổ, Tạ Thư Dục rút tay khỏi túi áo, cọ nhẹ lên vạt áo rồi đưa ra trước mặt Ôn Vãn.
Ôn Vãn hơi sửng sốt, mất vài giây mới phản ứng lại, tay phải đang xách túi hàng chuyển sang tay trái, rồi bắt tay Tạ Thư Dục. Hai người bắt tay một cách nghiêm túc, giữ lực vừa phải, tay khẽ lắc ba lần, chăm chú nhìn vào mắt đối phương.
Tôn trọng nhau như khách, nho nhã lễ độ, đúng quy tắc xã giao. Ôn Vãn buông ra tay, đem chai nước chia cho các cô.
Tả Diệp cầm chai nước, lập tức lôi Hứa Huy Âm ra mắng một trận: "Chị nhìn người ta xem, lâu như vậy không gặp vẫn còn nhớ em thích uống vị gì." Sau đó nhanh chóng chen vào giữa Tạ Thư Dục và Ôn Vãn, cười nói: "Tư thế này, giống như hai nước đang thiết lập quan hệ ngoại giao đàm phán, ai không biết còn tưởng hai người đang ở Đại hội Nhân dân đó."
"Của tôi là gì?" Tạ Thư Dục mở nắp chai, Ôn Vãn mua cho cô trà không đường, hương hoa nhài.
Uống mấy ngụm nước lạnh, cô quay đầu nhìn, trùng hợp thay, Ôn Vãn cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt hai người giao nhau, lại nhanh chóng dời đi. Tạ Thư Dục cúi đầu đóng nắp chai lại.
Tả Diệp cười xấu xa: "Trong lòng đều có quỷ."
"Quỷ gì chứ?" Tạ Thư Dục thuận miệng đáp, che giấu chột dạ.
"Không có quỷ?" Tả Diệp hừ nhẹ: "Không có, như thế nào ôm cũng không dám ôm?"
Tạ Thư Dục nhét chai nước vào túi: "Ai nói tôi không dám?"
"Vậy ôm đi." Tả Diệp xưa nay quen tính cùng người khác tranh cãi.
Tạ Thư Dục không chịu thua: "Ôm thì ôm."
Vừa mới nắm tay xong, khoảng cách gần trong gang tấc, Tạ Thư Dục quăng túi vải ra sau vai, dang hai tay ôm lấy Ôn Vãn.
"Oa!" Tả Diệp và Hứa Huy Âm cùng nhau ồ lên.
Tạ Thư Dục vừa tức giận vừa buồn cười, đúng là hai tên rỗi hơi.
Cổng ra đông nghịt, vô số người chờ đón cũng phát sinh chuyện như thế, cái ôm này chẳng hề thu hút sự chú ý. Vì vậy, cô mạnh dạn gạt đi xấu hổ ngượng ngùng, ôm Ôn Vãn trong lòng ngực lâu hơn một chút.
Tạ Thư Dục khẽ tựa mặt vào tóc Ôn Vãn, cảm giác mát lạnh lan đến. Đầu mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, từ khi còn nhỏ, thậm chí từ lần đầu tiên các cô gặp nhau, gỗ đàn hương lẫn hương trái cây nhàn nhạt, nhiều năm như vậy vẫn chưa từng thay đổi.
Mùi gỗ dịu nhẹ, giống như quê hương, thuần hậu mà ấm áp, uyển chuyển nhẹ nhàng như gần như xa, không thể nắm bắt... Hương trái cây lại ngọt ngào, trong khoảnh khắc đưa hai người về những ngày hè năm lớp Hai.
Tạ Thư Dục thoáng chốc có chút hoảng hốt.
Ve kêu râm ran không khí buổi trưa oi bức. Dưới tán cây già trước cổng tiểu khu, Ôn Vãn chủ động tiến lại gần, chìa tay phải ra, viên kẹo trong miệng còn nóng hừng hực, hỏi: "Cậu ăn không?"
Hôm ấy Tạ Thư Dục vừa từ trong nhà chạy ra, vì bài thi cuối kỳ môn Toán không tốt mà cãi nhau với mẹ. Trời nóng đến khó chịu, cơ thể dính dấp mồ hôi, nước mắt đã khô lại, khuôn mặt cứng đờ, khó chịu.
Ôn Vãn ngồi sát bên người cô, hai tay nâng mặt cô lên, bên trái bóp một chút, bên phải bóp một chút, lòng bàn tay không ngừng vuốt ve, còn há miệng cắn một cái, nói: "Mở miệng."
Trong ký ức của cô, lần đầu tiên gặp Ôn Vãn, đối phương như thiên sứ giáng trần, có đôi cánh tuyết trắng nhẹ nhàng uyển chuyển, quanh thân tỏa ra ánh sáng thánh khiết dịu dàng.
Ôn Vãn hôn lên má cô, lại đưa cho cô một viên kẹo vị táo xanh.
Giống như có một sự liên kết kỳ diệu, lúc vòng tay buông ra, Ôn Vãn theo bản năng ôm lấy eo đối phương, không hẹn mà cả hai cùng nhớ về lần đầu tiên gặp nhau.
Đó vốn chỉ là một ngày bình thường trong cuộc đời Ôn Vãn, một buổi trưa bình thường, không có gì đáng nhớ. Nhưng vì Tạ Thư Dục, từ đó trở thành một đoạn ký ức lặp đi lặp lại trong tâm trí, giống như giọt nước rơi trên mái ngói, ngày rộng tháng dài, để lại dấu ấn không phai.
Viên kẹo tan chảy vì nắng, giấy trở nên nhão dính dính, cô vốn định vứt đi. Thế mà dưới gốc cây, cô nhìn thấy một cô bé đang khóc, liền thuận tay đưa kẹo qua.
Cô bé kia không ghét bỏ, đưa đầu lưỡi nghiêm túc liếʍ, hàng mi còn vương nước mắt, mũi đỏ hồng, khuôn mặt mềm mại như kẹo bông gòn, thoạt nhìn vừa ngoan vừa dễ thương...
Giống như rất ngon.
Sau đó cô bé nói với cô một tiếng: "Cảm ơn."
Những mảnh vụn ký ức ấy kéo dài không dứt, suy nghĩ cứ thế trôi xa, vượt qua thời gian và không gian. Trong thực tại, cái ôm này chỉ kéo dài không quá ba giây.
Buông tay ra, hai người hơi lùi về phía sau một bước, duy trì khoảng cách an toàn.
Cả hai phối hợp vô cùng ăn ý, nói ôm liền ôm, không một chút ngượng ngùng. Ngược lại Tả Diệp cảm thấy không thú vị, xoa xoa bụng: "Đói bụng rồi."
Ôn Vãn như trút được gánh nặng, nói: "Có nhà hàng không tồi, mình đã đặt bàn trước."
Cô đi phía trước, dẫn mọi người đi lấy xe: "Đồ ăn Trung Quốc được chứ? Như vậy bốn người chúng ta đều có thể chọn món mình thích." Kỳ thực ban đầu cô muốn ăn lẩu, nhưng sợ vị tỏi quá nặng.
Tả Diệp và Hứa Huy Âm lập tức tán thành, nói lâu rồi chưa ăn cơm. Tạ Thư Dục hai tay đút túi, bước theo phía sau, ánh mắt như không tồn tại.
Hôm nay Ôn Vãn mặc sơ mi trắng, bên ngoài khoác tây trang màu xanh ngọc rộng rãi, phía dưới là chân váy dài màu xám tro, đôi chân thon dài, giày cao gót vừa phải, bước đi kiên định, không nhanh không chậm.
Người Ôn Vãn đẹp, quần áo cũng đẹp, từ trên xuống dưới, tất cả đều đẹp một cách kỳ diệu.
Ôn Vãn nhất định rất mệt, rất bận.
Vẻ tinh tế, xinh đẹp, giỏi giang của nữ tinh anh thành thị toát ra từ Ôn Vãn như khiến khoảng cách giữa các cô càng trở nên xa hơn. Tạ Thư Dục không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu trong lòng cô thầm cảm khái, các cô thực sự đã trưởng thành, mỗi người trưởng thành một cách khác nhau.
"Tạ Thư Dục!" Ôn Vãn bỗng nhiên quay đầu lại, có lẽ là cái ôm khi nãy cho cô đủ dũng khí.
Tạ Thư Dục giật mình hoàn hồn, nhiều năm rồi thành thói quen, cô chạy chậm đến bên người Ôn Vãn, ánh mắt mang theo ý hỏi.
Ôn Vãn qua lớp tay áo nắm lấy cổ tay cô: "Cậu nói là quên mang đồ rửa mặt, có phải cố tình không? Không định tới gặp tôi đúng không? Chẳng qua là A Âm đặt vé xe từ sớm, cậu không có biện pháp từ chối."
Ngẩn ra hai giây, Tạ Thư Dục vội vàng lắc đầu: "Không phải! Không phải tôi cố ý! Là tôi thật sự quên chuẩn bị."
Sợ Ôn Vãn hiểu lầm, Tạ Thư Dục vội vàng nói thật, một câu nối tiếp một câu như trút từ trong lòng ra: "Là vì tôi quá muốn gặp cậu, nên mới hồi hộp, mới có thể quên chuyện nọ chuyện kia. Tôi rất nhớ cậu, như thế nào lại không muốn gặp cậu được chứ..."
Giày cao gót Ôn Vãn gõ lộc cộc, giống con nai nhỏ nhẹ nhàng, đối với câu trả lời này cũng coi như hài lòng: "Không sao, ở lại nhà tôi đi, trong nhà cái gì cũng có."
Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Hồi còn nhỏ, các cô thường xuyên ngủ lại nhà đối phương, nằm chung một giường, ôm ấp hôn hít cũng là chuyện bình thường. Chỉ là khi đó, là trước khi Ôn Vãn có người yêu.
"Mấy người Tả Diệp đâu?" Tạ Thư Dục hỏi một câu vô nghĩa.
"Đi rồi." Ôn Vãn đáp.
Đi rồi.
Tạ Thư Dục mím môi, tỏ vẻ nghiêm túc.
Ôn Vãn kéo cô đi thêm một đoạn: "Kỳ thật tôi rất nhớ cậu. Lúc thấy cậu từ xa đi về phía tôi, tôi thật sự rất vui."
Trái tim Tạ Thư Dục đột nhiên đập nhanh vô cớ, đầu ngón tay tê dại, giọng run run: "Kỳ thật tôi cũng rất nhớ, cậu..."
Một chiếc xe dừng ở phía đối diện, định qua đường thì bị xe ô tô bóp còi inh ỏi, Ôn Vãn nhíu mày: "Cái gì?"
"Nhìn đèn đỏ." Tạ Thư Dục buông tay áo Ôn Vãn ra, nói: "Tôi nói tôi cũng rất vui."
Ôn Vãn bỗng ngẩng mặt lên: "Cậu nói muốn tôi, tôi nghe thấy rồi. Là cậu nói trước, sáng sớm cậu đã nói rồi!"
"Hả?" Tạ Thư Dục mờ mịt, khi nào vậy chứ?