Làn môi ướt nóng của người kia vẫn còn bên má cô, hơi thở nóng bỏng vành tai, mái tóc dài xõa ra sau cổ tỏa ra mùi hương dịu dàng, Tạ Thư Dục vô thức cựa mình, lòng bàn tay chạm phải một mảng da thịt ấm áp, mềm mại.
Tin nhắn điện thoại vang lên âm thanh chói tai. Các nhà nghiên cứu khoa học biết tai con người mẫn cảm với âm thanh đến mức nào, âm thanh ấy truyền đến vỏ não như dao cứa, dù đã cách gối đầu cũng không làm giảm bớt, Tạ Thư Dục giật mình, tỉnh giấc.
Không cam lòng, cô cố gắng gạt bỏ hết mọi thứ quấy nhiễu xung quanh, muốn quay trở lại giấc mơ, đưa tay níu lấy người ấy, vội vã đuổi theo... nhưng tất cả chỉ là vô ích.
Mộng tan.
Nhà bên cạnh đã bắt đầu sửa, tiếng máy khoan điện vang vọng khắp bốn phía như nhắm thẳng vào huyệt thái dương mà dội vào.
Khó khăn lắm mới có được một giấc mộng xuân mà cả thế giới này như cố tình chống lại cô.
Tạ Thư Dục nheo mắt, nằm trên giường, lấy tay véo hai cái rồi ngồi dậy kéo lại áo ngủ.
Mềm. Người cô nóng rực, so với bình thường chỗ đó mềm hơn rất nhiều. Nhưng tự mình sờ chính mình là có ý gì?
Có câu nói, ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó. Nhưng ban ngày căn bản cô không có nghĩ đến chuyện đó, như thế nào lại mơ giấc mơ này? Hay là tại vì...
Thôi đi.
Tạ Thư Dục túm một con thú bông lại kê sau lưng, chống người ngồi dậy, mở khóa điện thoại, xem tin nhắn.
Tả Diệp gửi một video hài trong nhóm, còn đặc biệt tag cô vào, phía dưới là một dãy: "Ha ha ha".
Tạ Thư Dục nhanh chóng liếc mắt nhìn tiêu đề: "Xã hội loài người chết đứng, cười không thở nổi".
Tưởng có chuyện gì quan trọng. Tạ Thư Dục định mắng Tả Diệp mấy câu, nhưng sợ mọi người không hiểu, nên tùy tiện ném một cái icon cười lớn cho có lệ, giả vờ đã xem.
Tả Diệp trả lời rất nhanh: "Tỉnh rồi à?"
"Nhờ phúc của cậu." Tạ Thư Dục tức giận đáp.
"Mình đang ngồi trong nhà vệ sinh." Tả Diệp nói.
Tạ Thư Dục không quan tâm!
Ngón cái khẽ cử động, Tạ Thư Dục liên tục trượt màn hình xuống. Từ lúc bốn giờ chiều hôm qua đến giờ Ôn Vãn không lên nhóm nói chuyện, không biết là đang bận chuyện gì.
Cô nhấn vào ảnh đại diện của Ôn Vãn, lần cuối cùng Ôn Vãn đăng vòng bạn bè đã là một tuần trước, lúc cùng cha mẹ đến thành phố khác du lịch.
Trong bức ảnh chụp chung, Ôn Vãn đứng giữa, mới đầu xuân, cô mặc váy hai dây phối cùng áo len dệt kim cổ rộng, tóc dài mềm mại rối tung trên vai, khẽ mỉm cười, người giống như tên, vô cùng dịu dàng ngọt ngào.
Mọi người trong nhóm đều thả tim và để lại bình luận, Tạ Thư Dục cũng không ngoại lệ. Ôn Vãn ôn hòa, kiên nhẫn trả lời từng người. Dưới ảnh còn nguyên một chuỗi đối thoại dài.
Rõ ràng trong phần mô tả vòng bạn bè Ôn Vãn đã viết rõ thời gian và địa điểm, trong nhóm cũng nhắc lại hai lần, vậy mà tên ngốc Tả Diệp vẫn hỏi là ở đâu. Ôn Vãn tốt tính, không chê phiền, lần nào cũng nhẫn nại trả lời lại.
Rời giường rửa mặt, trong nhà vệ sinh buồn chán, Tạ Thư Dục lôi điện thoại ra lướt tiếp, chẳng tìm được cái gì hay ho bèn lục lại mấy video về mèo đăng lên nhóm, học theo Tả Diệp tag Ôn Vãn vào.
"Đáng yêu quá đi mất, ô ô ô ô ô ô!"
Tiếng bàn chải điện vang lên, Tạ Thư Dục vài lần móc điện thoại ra xem.
Có vẻ vẫn chưa online...
Theo lý mà nói giờ này cũng phải đi làm rồi...
Thôi kệ, nhiệt tình như vậy làm gì, cũng chỉ là bạn bè mà thôi, đừng để du͙© vọиɠ kiểm soát quá mạnh.
Đặt điện thoại qua một bên, làm ướt khăn rửa mặt, Tạ Thư Dục nhìn mình trong gương chỉnh lại mái tóc lộn xộn. Cũng chẳng biết là có ngủ ngon hay không, dưới mắt có hai quầng thâm rõ ràng.
Cô có đôi mắt dài hơi xếch, ba mươi tuổi, nhưng gương mặt vẫn có nét bầu bĩnh của trẻ con. Bởi vì gầy, nên cằm lộ rõ, cổ cao thanh mảnh. Nửa trên khuôn mặt lạnh lùng, nhìn hơi khó gần, khi cười lại có chút khờ khạo, còn có một bên má lúm đồng tiền.
Cho đến khi sửa soạn xong xuôi ra khỏi nhà, ngồi trên tàu điện ngầm, Tạ Thư Dục vẫn chưa thấy Ôn Vãn trả lời lại. Tòa soạn chấm công không nghiêm ngặt, cô đứng dưới lầu gọi điện thoại cho Ôn Vãn.
Đột nhiên tim đập nhanh hơn, không hiểu vì sao tay Tạ Thư Dục hơi run. Ba năm trước, khi cô vừa vào tòa soạn, sáng hôm đó cũng gặp tình huống tương tự. Điện thoại reo đến hồi chuông thứ sáu, đầu dây bên kia bắt máy, là giọng nói của một cô gái khác.
"Alo? Chào chị. Chị là bạn của Ôn Vãn phải không? À, em thấy có ghi chú tên chị. Chị ấy có nhắc đến chị với em, nói hai người là bạn thân, quen biết nhau hơn hai mươi năm... À, chị ấy đang rửa mặt, ha ha, lát nữa em bảo chị ấy gọi lại cho chị!"
Cũng chẳng có gì rõ ràng, phần lớn đều là cô tự tưởng tượng ra, lúc ấy đối phương nói gì, kỳ thực cô nghe không rõ.
Giọng nói của người con gái xa lạ kia tựa như một đòn giáng thẳng vào đầu, cô chỉ mơ hồ cảm nhận được cảm xúc truyền tới. Giọng nói mang theo ý cười, có chút lơ đãng mà nghịch ngợm, nhưng không hề làm ra vẻ, còn rất đáng yêu.
So với cô càng đáng yêu hơn.
Cuộc gọi vừa kết nối, cả người Tạ Thư Dục toát mồ hôi lạnh, tim run lên, điện thoại rơi khỏi tay.
Máy rơi xuống đất, ngay lập tức tắt nguồn, Tạ Thư Dục ngồi xổm trên mặt đất, màn hình điện thoại áp sát vào ống quần, hai cánh tay vòng ôm lấy chân vùi mặt vào đầu gối.
Trời đất như sụp đổ, rõ ràng mới hơn một tiếng trước, hai người họ còn thân mật như vậy, khoảng cách gần đến mức nghe rõ cả hơi thở, đường nét trong lòng bàn tay giao nhau tạo thành hoa văn phức tạp.
Nhưng đó chỉ là một giấc mơ.
Chỉ là mơ thôi.
Một giấc mơ mà thôi, cũng không thể đại biểu cho cái gì. Là bởi vì tình cảm giữa hai người họ quá tốt, cho nên cô mới tin tưởng và ỷ lại Ôn Vãn. Cô không thể nghĩ tới người khác, cũng không thể nghĩ tới làm chuyện thân mật với ai khác.
Chỉ là như thế mà thôi.
Hiện thực và giấc mơ đảo lộn, hóa ra là cô đã nghĩ sai rồi.
Nửa phút sau bình phục lại, Tạ Thư Dục lên lầu. Tổ trưởng Trương mang đến cho mọi người một ít bánh bao chay tự làm, cả đám người vây quanh vui vẻ ăn uống. Tạ Thư Dục rót một ly cafe đen, ngồi xuống bắt đầu vẽ tranh.