Chương 9

Dưới sân, Lâm Tùng vẫn còn đứng ngoài hàng rào. Cô quay đầu nhìn qua cửa sổ, vẫy tay thật to:

“Bye nha Tùng! Mai gặp!”

Cậu nhóc giơ tay đáp lại, nụ cười sáng rỡ.

Còn trong phòng khách, Trình Duy Phong vẫn chưa ăn pudding.

Anh đứng nguyên chỗ cũ, mắt dán vào khoảng không trước mặt như thể khung cảnh nhỏ bé kia đã đóng băng thời gian lại.

Cô đưa anh một hũ, cũng đưa cho người khác một hũ, vẫy tay tạm biệt một người khác, và cười như thế với tất cả mọi người.

Không phân biệt, không thiên vị, giống như ai trong tim cô cũng đều đáng quý như nhau.

Giống như anh chẳng là gì đặc biệt cả.

Anh siết nhẹ hũ pudding trong tay, lớp khăn lạnh đã bắt đầu tan hơi. Một giọt nước lăn xuống kẽ ngón tay, lạnh buốt nhưng lại không lạnh bằng ánh mắt anh khi đó.

Trình Duy Phong xoay người, chậm rãi bước lên lầu.

Anh chỉ đứng ngoài hành lang, nhìn qua khe cửa khép hờ.

Cô bé ấy đang ngồi sát bên cạnh Hàn Viễn, đôi chân nhỏ đung đưa, thỉnh thoảng lại reo lên khi anh trai giành được điểm.

Mái tóc buộc lệch nghiêng nghiêng, lưng áo dính chút đất mà cô không hay.

Anh nhìn rất lâu, đến khi trong mắt không còn là hình ảnh hiện tại nữa, mà là vô vàn những kịch bản anh tưởng tượng trong đầu.

Kịch bản về một ngày nào đó, cô sẽ lớn lên, và không còn chạy theo anh nữa.

Không còn đưa anh kẹo. Không còn vẫy tay cười. Không còn thuộc về “chỉ một người”.

Và nếu ngày đó thật sự đến… Anh sẽ làm gì?

Tiếng chân bước nhẹ vang lên nơi ngưỡng cửa khiến cả hai người trong phòng cùng quay đầu lại.

Trình Duy Phong xuất hiện trong khung cửa, dáng cao gầy phủ ánh sáng nhàn nhạt từ hành lang sau lưng, tay vẫn cầm hũ pudding cô vừa đưa.

An Nhiên mừng rỡ vẫy tay: “Anh Phong vô đây chơi nè!”

Trịnh Hàn Viễn liếc bạn một cái rồi tiện tay nhét chiếc tay cầm thứ hai vào tay Duy Phong, giọng lười nhác:

“Vô thì ngồi xuống chơi luôn đi. Vừa hay chia đội.”

Duy Phong không nói gì, chỉ nhận lấy tay cầm, kéo chiếc ghế nhỏ lại gần.

An Nhiên vẫn ngồi giữa hai người, tay cầm gối ôm, mắt dõi theo màn hình.

Chỉ một lát sau, Trịnh Hàn Viễn bất chợt hỏi, giọng như nghĩ gì nói nấy:

“Ê, hôm sinh nhật em rủ cả đám con gái lớp em tới mà. Sao không chơi với tụi nó? Toàn thấy em chạy qua chơi với thằng nhóc hàng xóm hoài vậy.”

“Tại Tùng Lâm học chung trường em, lại sát nhà nữa. Đi lại dễ hơn. Còn mấy bạn kia ở xa quá, nhắn tin, gọi điện là được rồi.”