Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây.
Chỉ vài giây nhưng lại đủ để khiến một người đứng lặng trong góc phòng cảm thấy lòng mình như vừa bị dội một chậu nước lạnh.
Trình Duy Phong đặt điều khiển xuống bàn, lưng thẳng tắp, mắt dõi theo khung cảnh ngoài kia.
An Nhiên không nhìn về phía anh, cũng chẳng hỏi sáng nay sao không thấy anh.
Cô chỉ biết có pudding mới, có bạn đang đợi, có tiếng cười giòn tan trên bãi cỏ.
Anh cười nhẹ, không ai nghe thấy.
Nụ cười rất nhạt, rất bình, nhưng sống lưng lại rắn đanh như bị kéo căng bởi một sợi dây vô hình nào đó.
Một lúc sau, anh đứng dậy, lấy cớ ra ngoài lấy nước.
Nhưng thay vì xuống bếp, anh rẽ sang hướng hiên nhà, đứng sau tấm rèm mỏng nhìn ra.
Cô đang ngồi trên bậc thềm nhà hàng xóm, vừa ăn pudding vừa kể chuyện gì đó khiến Tùng cười nghiêng ngả.
Đôi chân nhỏ đung đưa, mái tóc dài buộc lệch lắc lư theo nhịp cười.
Và anh biết trong khoảnh khắc ấy mình vừa thua một trận.
Thua một hủ pudding đáng ghét và một thằng nhóc đáng ghét hơn.
An Nhiên à… em vô tư đến mức tàn nhẫn.
Đến khi anh không còn dịu dàng nữa, em có còn thấy pudding ngon không?
Khi An Nhiên chạy về, váy lấm lem đất, tay vẫn cầm theo hai hũ pudding được bọc kỹ trong khăn lạnh.
Mặt cô đỏ ửng vì nắng, mồ hôi lấm tấm hai bên thái dương nhưng môi vẫn cười toe. Vừa bước qua hiên nhà, cô đã khựng lại.
Trình Duy Phong đang đứng đó. Tay anh đút túi, dáng tựa vào khung cửa như thể đã đứng ở đó rất lâu.
Cô ngẩn người một chút rồi bật cười, như thể vừa sực nhớ:
“Anh Phong! Em lấy thêm cho anh nè!”
Nói rồi, cô rút ra một hũ pudding đưa tới tay anh, đưa xong còn nhón chân thổi nhẹ lớp sương lạnh trên nắp:
“Anh ăn nhanh đi, không là chảy đó!”
Trình Duy Phong nhìn hũ pudding được đưa tới trước mặt, không nhận ngay.
Rồi bàn tay anh cũng từ từ vươn ra cầm lấy, ngón tay chạm vào lớp khăn lạnh cô cuốn quanh.
Lạnh thật, nhưng ngực anh lại nóng.
“Cảm ơn.”
Cô không để ý đến biểu cảm của anh, đã vội lon ton chạy lên lầu, vừa chạy vừa nói với theo:
“Em lên cho anh Hai nữa!”
Cô đẩy cửa phòng, chìa hũ pudding thứ hai ra trước mặt Trịnh Hàn Viễn.
“Cho anh nè!”
Hàn Viễn đang chơi game, không quay đầu lại, chỉ đưa tay nhận lấy:
“Ủa, nay có lộc vậy?”
“Anh Tùng cho đó, mẹ ảnh làm nhiều lắm.”
An Nhiên đi vòng ra phía sau anh trai, ngồi bệt xuống thảm, tựa cằm lên đầu gối, đôi mắt chăm chú nhìn màn hình nhấp nháy.