Trò chơi kéo dài gần một tiếng, đến khi cô thấm mệt, tựa đầu vào chân anh, tay vẫn ôm con búp bê như một thói quen.
Mi mắt cụp xuống, giọng thều thào buồn ngủ:
“Anh Phong… mai có tới nữa không?”
Anh cúi đầu nhìn cô, ngón tay đưa lên vén nhẹ sợi tóc bám vào má, chạm nhẹ vào vành tai nhỏ xíu:
“Mai, mốt, ngày nào em muốn anh cũng sẽ tới.”
“Thật hả…?”
“Ừ. Em muốn anh là gì cũng được.”
Trình Duy Phong ngồi yên như thế rất lâu, không động đậy, cũng không nhìn đồng hồ.
Trong lòng anh, thời gian đã ngừng lại từ lúc cô tựa vào người anh mà ngủ như thể tin tưởng nhất đời.
Anh nhẹ nhàng vén tóc cô thêm lần nữa, thì thầm không thành tiếng:
“Muốn anh là gì cũng được… thì đừng hối hận, An Nhiên.”
Sáng hôm sau, Trình Duy Phong đến từ sớm, nhưng lần này không ngồi ở phòng khách như thường lệ.
Anh lên thẳng phòng Trịnh Hàn Viễn, giả vờ chăm chú vào màn hình game, tay cầm điều khiển nhưng không thực sự nhập tâm.
Anh đang đợi. Đợi tiếng chân quen thuộc của cô bé từ cầu thang vọng xuống. Đợi giọng nói líu ríu gọi tên anh. Đợi cánh tay nhỏ bé quàng lấy cổ anh từ phía sau như bao lần khác.
Nhưng gần một tiếng trôi qua, phòng khách vẫn yên tĩnh. Không tiếng bước chân. Không giọng nói. Không có bóng dáng ấy chạy đến tìm anh.
Hàn Viễn vừa chơi vừa nói vu vơ:
“Hôm nay lạ nha, con bé không chạy xuống phá tụi mình.”
Trình Duy Phong không đáp, chỉ nhíu mày, tay bấm nút điều khiển vô thức.
Đáy mắt lặng lẽ dõi theo ô cửa sổ hé mở, ánh nắng lọt qua làm sáng một bên gò má, nhưng không sưởi nổi thứ lạnh đang chậm rãi lan ra trong l*иg ngực.
Duy Phong hôm nay cố tình không tìm An Nhiên.
Em có nhớ anh không? Em có chạy đi tìm anh không?
Nhưng chưa kịp nghĩ thêm, thì tiếng chân dép lẹt xẹt vang lên ngoài hành lang.
Anh nghiêng đầu nhìn ra, vừa đúng lúc thấy An Nhiên đang từ trong bếp chạy vụt ra ngoài sân.
Người giúp việc với theo mà hỏi:
“Em đi đâu đó?”
Cô bé cười tươi rói, vừa nhảy từng bậc cầu thang vừa gọi lớn:
“Con qua nhà Tùng ăn pudding! Mẹ Tùng làm sô-cô-la vị mới đó!”
Rồi chẳng kịp mang theo gì ngoài một con búp bê nhỏ trên tay, cô lon ton chạy về phía hàng rào hông nhà, nơi có một cậu nhóc đang đợi sẵn, tay cầm hai hũ pudding còn bốc khói lạnh.
“Trời nóng ăn cái này đã lắm luôn á!”
“Thiệt hả? Để em ăn vị anh ăn nhen!”
Cô đáp, mắt long lanh, chân dép văng ra một bên mà không buồn nhặt.