Cô ngồi lặng trong phòng khách, ôm con búp bê khác ít chơi hơn, lặng lẽ tự mình thay đồ cho nó.
Khi Trình Duy Phong bước vào, thấy bóng cô bé ngồi dưới đất, lưng hơi cong, mái tóc xõa xuống che mất nửa khuôn mặt.
Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, giọng nhẹ như gió:
“Búp bê kia bị sao vậy?”
Cô bé lắc đầu, không ngẩng lên, giọng khàn khàn:
“Không biết. Sáng nay em thấy nó như vậy rồi…”
Anh tiến lại gần, ngồi xuống đối diện, tay đưa ra chạm vào đầu con búp bê.
“Vậy… anh chơi với em. Hôm nay để anh đóng vai cứu công chúa được không?”
“Dạ được! Nhưng công chúa bị thương rồi đó. Anh phải cõng công chúa nha.”
Trình Duy Phong cười, một tay đón lấy con búp bê, một tay xoa đầu cô bé:
“Ừ. Anh cõng. Cả đời cũng được.”
Trình Duy Phong ngồi đối diện cô, tay cầm một con búp bê khác mà cô vừa đưa cho, đầu hơi nghiêng, ánh mắt dịu dàng như nước.
“Anh đóng vai hoàng tử nha. Hoàng tử đang đi tìm công chúa bị lạc.”
“Được. Công chúa tên gì?”
“Công chúa tên là Nhiên Nhiên ạ.”
“Vậy hoàng tử tên gì hả anh?”
Trình Duy Phong im một lúc, rồi cúi xuống đặt con búp bê vào lòng bàn tay cô, nhẹ nhàng:
“Hoàng tử tên Phong. Chỉ cứu mỗi công chúa Nhiên Nhiên thôi. Những người khác… không cứu.”
Cô bé ngẩn người một giây, rồi che miệng cười khúc khích:
“Hoàng tử kỳ ghê, cứu mỗi em rồi mấy công chúa khác sao?”
“Vì những công chúa khác không cần cứu. Chỉ có Nhiên Nhiên mới lạc, mới hay khóc, mới hay giấu kẹo, mới hay ngồi một mình.”
“Em đâu có khóc nhiều!”
“Vậy từ nay đừng khóc nữa. Nếu có chuyện gì thì nói với hoàng tử.”
“Vậy… nếu em lạc nữa thì sao?”
Anh nghiêng người, tay chống xuống thảm gần tay cô, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt nhỏ đang mở to như chờ câu trả lời.
Giọng anh nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến sống lưng người nghe lạnh buốt:
“Anh sẽ nhốt em lại. Để khỏi lạc nữa.”
Cô không hiểu, chỉ tưởng anh đang nhập vai nên gật gù thích thú, tay vẫn tiếp tục di chuyển búp bê.
Một lúc sau, khi trò chơi tiếp tục, cô đưa một con búp bê khác lại cho anh, bảo là công chúa ở vương quốc bên cạnh, cũng muốn được giải cứu.
Anh nhìn con búp bê đó rất lâu, sau cùng đặt sang một bên, không nói gì.
“Ủa, sao anh không cứu bả?”
“Vì hoàng tử không thích ai khác ngoài Nhiên Nhiên.”
Cô cười hồn nhiên, không hề biết rằng trong khi mình đang cắm cúi buộc nơ cho công chúa, thì người ngồi đối diện đã lặng lẽ nhìn sợi tóc rối sau tai cô, ánh mắt sâu đến mức không đáy.