Chương 5

Dưới giàn dây leo xanh rì, một tấm thảm cỏ đã được trải sẵn, trên đó, hai đứa trẻ đang ngồi bệt xuống, giữa đám đồ chơi ngổn ngang màu sắc.

Trịnh An Nhiên mặc váy trắng chấm bi hồng, đang cầm con búp bê tóc vàng, miệng lẩm nhẩm phân vai, ánh mắt rạng rỡ.

“Công chúa này bị lạc trong rừng nha, rồi gặp một anh lính cứu em. Anh phải diễn lính đó nha Tùng.”

Cậu bé tên Lâm Tùng, trạc tuổi cô, gật đầu. Tay cầm một chú siêu nhân nhựa, cười toe.

“Anh sẽ cứu công chúa! Rồi đưa công chúa đi ăn kem!”

“Không được, phải đi ăn súp trước, vì công chúa bị lạnh!”

Trình Duy Phong đứng phía sau khung cửa, ánh mắt xuyên qua hàng rào dây leo nhìn sang.

Không ai biết anh đang ở đó.

Cũng không ai thấy ly nước trong tay anh đã nguội dần, bàn tay đặt trên thành lan can siết chặt, khớp tay trắng bệch.

Anh không nghe rõ toàn bộ câu chuyện bọn trẻ đang chơi, nhưng từng tiếng gọi "anh Tùng", từng tràng cười khúc khích, từng cú nghiêng người nép sát vào nhau đều lọt hết vào mắt.

Một khung cảnh bình thường đối với người lớn, nhưng trong mắt anh lại như một hình ảnh sai trật cần phải được dọn dẹp.

An Nhiên cười rạng rỡ như thế, nhưng không phải với anh.

Cô nói chuyện cả buổi như thế, nhưng chẳng hề biết anh đang đứng ở đây.

Dù chỉ là một đứa trẻ, nhưng khoảnh khắc ấy, anh lại thấy trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc rất khó diễn tả.

Một thứ không nên có, nhưng nó vẫn tồn tại, nguy hiểm mềm mại nhưng kiên định đến đáng sợ.

Anh xoay người, lặng lẽ quay vào nhà.

Buổi tối hôm đó, khi cả nhà đã ăn cơm xong, ba mẹ Trịnh lại bận công chuyện đi tiếp khách, để mặc Hàn Viễn và Duy Phong trên lầu chơi game.

Trên tay Trịnh Hàn Viễn là lon nước ngọt, đầu tóc rối bù vì thua liên tục.

Còn Duy Phong vẫn như thường lệ, yên tĩnh, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

“Ê, chiều mai nhà hàng xóm mời cả nhà tao qua ăn cơm.”

Duy Phong nhướng nhẹ mày.

“Cả nhà?”

“Ừ. Họ có họ hàng bên nước ngoài về, ba mẹ tao bảo cả nhà phải đi đầy đủ. Chắc An Nhiên cũng được gọi qua, hai đứa đó thân mà.”

Anh không đáp, chỉ gật đầu.

An Nhiên… sẽ không đi đâu hết.

Sáng hôm sau, khi cô bé ngủ dậy, chạy ra ngoài vườn tìm búp bê, thì thấy con búp bê tóc vàng yêu thích của mình đã bị chuột cắn rách.

Cái đầu rơi lệch ra, tóc rối tung, áo dính bùn đất.

Cô ngơ ngác một hồi, rồi ngồi thụp xuống đất, môi mím chặt, mắt đỏ hoe.

Buổi chiều hôm đó, An Nhiên không đi qua nhà hàng xóm nữa.