Chương 4

Trình Duy Phong vẫn giữ vẻ trầm ổn, ngón tay điều khiển đều đặn, nhưng ánh mắt thì thỉnh thoảng lại liếc ra khung cửa sổ kính mở hé phía bên trái.

Ngoài kia, tiếng dép trẻ con lạch bạch vang lên trên nền gạch mát lạnh, rồi bóng dáng bé nhỏ quen thuộc xuất hiện Trịnh An Nhiên ôm một đống đồ chơi to đùng, lon ton chạy ra khoảng sân hông nhà.

Cô buộc tóc lệch một bên, đầm nhún tầng, chân còn đi đôi dép màu vàng gà con, dáng chạy lúng túng mà đáng yêu không chịu nổi.

Đám đồ chơi trong tay suýt nữa rơi vãi ra đất, nhưng cô vừa chạy vừa lẩm nhẩm gọi:

“Lâm Tùng ơi! Em đem búp bê qua nè!”

Trình Duy Phong nheo mắt.

Anh chưa từng nghe cái tên đó trong nhà họ Trịnh.

“Con bé đi đâu vậy?” Anh hỏi, mắt vẫn dõi theo dáng nhỏ kia qua khe hở của rèm cửa.

Trịnh Hàn Viễn không rời mắt khỏi màn hình, ngón cái di chuyển điên cuồng, miệng thuận miệng đáp như một phản xạ:

“À, nó chạy qua hông nhà chơi với thằng nhóc sát vách. Nghỉ hè mà, hai đứa ngày nào cũng gặp, chơi từ sáng tới chiều…”

Câu nói dừng lại, không có gì đáng để lưu tâm với Hàn Viễn.

Nhưng với Trình Duy Phong, một nhịp đập nhỏ nào đó trong l*иg ngực như khựng lại.

Thằng nhóc sát vách? Chơi từ sáng tới chiều?

Anh dời mắt khỏi cửa sổ, không chơi nữa.

Đặt nhẹ tay điều khiển xuống bàn kính, cơ thể vẫn nghiêng về phía trước, nhưng ánh mắt lại chìm vào khoảng trống nơi cô vừa khuất bóng.

Hôm qua còn mới cho kẹo còn nói ‘anh là bạn em’. Hôm nay lòi ra thằng nhóc sát vách.

Cứ tưởng thế giới của em nhỏ lắm. Hoá ra không phải chỉ có mình anh.

Trình Duy Phong đan hai tay vào nhau, lặng lẽ ngồi im một lúc rất lâu.

Trong phòng khách chỉ có tiếng bấm nút, tiếng thắng thua của trò chơi và tiếng cười trẻ con vọng từ bên ngoài, xuyên qua lớp cửa kính, lan vào trong không gian yên tĩnh.

Duy Phong nghiêng đầu, tay vuốt nhẹ lòng bàn tay trái nơi ngày hôm qua còn đọng lại hình dáng viên kẹo đỏ cô bé đặt lên.

Rồi như rất tự nhiên, anh đứng dậy, tay cầm ly nước trên bàn, nói nhỏ:

“Tao ra ngoài một lát.”

Không ai để ý, không ai ngăn.

Và Duy Phong bước ra hiên nhà, nơi ánh nắng đang rọi vàng lên mấy tán lá non, nơi một giọng con gái nhỏ vang lên bên kia bức tường thấp:

“Lâm Tùng ơi, chơi búp bê công chúa hay chơi nhà bếp trước?”

Khoảng sân hông nhà họ Trịnh nối liền với bức tường thấp ngăn cách hai khu vườn, bên kia là mái ngói đỏ cũ kỹ của một căn nhà hai tầng kiểu Pháp.