Chương 3

Có nghĩa là đồng bọn với cô, không phải người xấu.

Sau một hồi dỗ dành và than thở, ba mẹ Trịnh cũng rốt cuộc không buồn truy xét nữa mà cùng nhau lên lầu thay đồ nghỉ ngơi.

Tiếng bước chân khuất dần sau hành lang, để lại phòng khách chỉ còn lại hai người một cô bé con còn đang đứng khép nép bên bàn, và một thiếu niên mười bảy tuổi vẫn im lặng ngồi đó, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế, như thể đang chờ xem cô định giở thêm trò gì.

An Nhiên đảo mắt nhìn quanh một vòng, xác nhận không còn ai, liền chạy lại gần anh, giọng thì thào như đang bày mưu cùng đồng bọn:

“Anh không mách em đúng không?”

Trình Duy Phong nghiêng đầu, ánh mắt vẫn nhu hòa như cũ: “Không.”

Cô bé thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó nhoẻn miệng cười rất tươi, từ trong túi váy rút ra một viên kẹo bọc giấy đỏ, đặt lên lòng bàn tay anh như trao báu vật:

“Vậy là bạn em rồi. Em thưởng cho anh viên kẹo nha.”

Người thiếu niên nhìn viên kẹo được cô đặt xuống bàn tay bé con trắng trẻo, ngón tay mũm mĩm bấu lấy mép giấy kẹo như sợ anh không nhận.

Trong lòng Duy Phong vô thức ngứa ngáy, muốn cắn bàn tay mũm mỉm đó một cái.

Gương mặt An Nhiên rạng rỡ, chẳng có lấy một chút phòng bị.

Ánh mắt long lanh sáng lên như mèo nhỏ bắt được cá.

Trình Duy Phong bất giác đưa tay, nhẹ nhàng nhặt viên kẹo, mỉm cười:

“Vì được em coi là bạn nên anh mới được nhận kẹo?”

“Ừa. Nhưng anh đừng nói cho anh Hai biết nha. Ổng mà biết là em bị lộ hết trơn.”

Trình Duy Phong cười, lần này không chỉ là khóe môi cong lên cho có, mà là nụ cười có phần sâu hơn, pha chút thích thú khó tả.

“Anh sẽ không nói.”

“Ừm!”

Trịnh An Nhiên gật đầu lần nữa, rồi xoay người bỏ chạy, chân bước lon ton hướng về cầu thang, vừa chạy vừa lí nhí tự hát.

Trình Duy Phong nhìn theo, lòng bàn tay siết lại quanh viên kẹo đỏ.

Giấy bọc hơi nhăn, đường nét méo mó vì tay cô bóp, nhưng anh lại chẳng muốn sửa lại. Cứ giữ nguyên như thế.

Không cần biết mai này lớn lên sẽ ra sao.

Chỉ cần hôm nay, cô đưa anh một viên kẹo và nói: “Anh là bạn em.”

Thế là đủ.

-

Hôm sau, trời nắng nhẹ, bầu không khí mang theo mùi cây cỏ dịu mát.

Là những ngày đầu hè, ai cũng rảnh rỗi, kể cả những thiếu niên vừa bước qua kỳ thi dài đằng đẵng như Trịnh Hàn Viễn và Trình Duy Phong.

Cả hai ngồi trong phòng khách, mỗi người một tay cầm điều khiển chơi game, ánh sáng từ màn hình nhấp nháy theo từng đòn tấn công, tiếng trò chơi vang vọng khắp phòng như một bản hòa tấu trẻ tuổi.