Cánh cửa gỗ khép hờ kia, đằng sau là gì, anh không biết.
Chỉ biết, có một cô bé con vừa ló đầu ra, rồi lại thụt vào như mèo con sợ người lạ.
Lúc ấy, anh đã nghĩ nếu có kiếp sau, anh cũng không muốn gặp ai khác. Chỉ cần là cô. Chỉ một mình cô.
Buổi chiều, ngoài sân tiếng xe ô tô quen thuộc vừa dừng lại trước cổng, người giúp việc vội chạy ra mở cửa.
Trịnh An Nhiên từ trên lầu nghe thấy tiếng cười nói của mẹ liền hớn hở chạy xuống, gót chân đập lạch bạch lên từng bậc cầu thang gỗ bóng loáng.
Vừa thấy bóng ba mẹ, cô đã lập tức nhíu mày, bước chậm lại vài bước như thể đang cố nhịn khóc.
Rồi bất ngờ, cô lao thẳng về phía mẹ mình, vòng tay ôm eo bà, giọng nức nở:
“Ba mẹ ơi… anh Hai ăn hϊếp con…”
Trịnh phu nhân khựng lại, ánh mắt liếc nhanh về phía con trai lớn đang từ trong phòng khách bước ra.
“Hàn Viễn, con lại làm gì con bé nữa thế? Mỗi lần mẹ vắng mặt là con không thể yên ổn với em mình được à?”
Trịnh Hàn Viễn cau mày, chưa kịp mở lời phản bác thì bà đã vỗ nhẹ vào vai ông chồng bên cạnh rồi lắc đầu, ra vẻ bất mãn:
“Con bé mới tám tuổi, có cái gì đâu mà con cứ nạt nộ nó suốt ngày như vậy…”
Trịnh Hàn Viễn nhíu mày rõ hơn, liếc sang An Nhiên đang rúc vào lòng mẹ, đôi vai nhỏ run như sắp khóc.
Trịnh Hàn Viễn nhíu mày rõ hơn, liếc sang An Nhiên đang rúc vào lòng mẹ, đôi vai nhỏ run như sắp khóc.
Nhưng khi ánh mắt anh lơ đãng trượt qua, cô bé lại bất ngờ cúi đầu, từ trong tay áo lén lè lưỡi một cái thật nhanh, rồi lập tức rúc đầu sâu hơn vào ngực mẹ, giọng vẫn nghèn nghẹn:
“Anh còn bảo không thèm chơi với con nữa… còn lấy bánh con giấu dưới gối…”
Trịnh Hàn Viễn suýt bật cười vì tức.
Còn Trình Duy Phong đứng bên cạnh từ đầu đến cuối không xen vào một lời, lại nhẹ nhàng nhìn cô bé đang diễn trò với một ánh mắt khó đoán.
Khóe môi anh cong nhẹ, rất nhạt, như thể đang cười vì một điều gì đó chỉ mình anh hiểu được.
Trịnh Hàn Viễn thở dài, nhét hai tay vào túi quần, nhấc chân bước thẳng lên lầu, vừa đi vừa ném lại một câu:
“Ba mẹ tin thì cứ tin. Mai con dọn lên phòng áp mái ở luôn cũng được.”
Phía sau, An Nhiên ngẩng đầu lên từ trong lòng mẹ, đôi mắt long lanh còn vương nước, nhưng môi lại cong thành một nụ cười ranh mãnh, thậm chí còn quay lại nhìn theo bóng lưng anh trai rồi bĩu môi như thể đắc thắng.
Và lúc đó, cô vô tình bắt gặp ánh nhìn của Trình Duy Phong.
An Nhiên không hiểu nét mặt của Duy Phong lắm, nhưng nếu không vạch trần cô thì thôi.