An Nhiên ngó qua vai anh, cười tươi như nắng.
“Tùng Lâm ơi! Em ở trên lầu nè! Em không sao, chỉ bị gãy chân một chút thôi!”
Tùng Lâm thở phào, như thể trút được tảng đá lớn khỏi ngực, rồi giơ cao hộp pudding.
“Anh mang cái này qua cho em nè! Mẹ anh làm đó!”
Cô định chống tay ngồi dậy ra ban công, nhưng vừa mới nhúc nhích, đã bị Trình Duy Phong ngăn lại bằng một tay đặt nhẹ lên vai.
“Ngồi yên đi. Em chưa khỏi mà.”
Anh quay đầu nhìn xuống sân, đôi mắt trầm hẳn.
“Để tôi mang lên cho. Em ấy chưa thể xuống được.”
Tùng Lâm gật đầu rối rít.
Duy Phong quay lưng vào, lấy hộp bánh từ tay người giúp việc rồi mang lên lầu.
An Nhiên hí hửng giật lấy, mở hộp ra nhìn rồi reo lên:
“Là vị sô-cô-la hạnh nhân! Mẹ Tùng làm ngon lắm luôn đó anh Phong!”
Trình Duy Phong ngồi xuống mép giường, khoanh tay, ánh mắt không rời khuôn mặt rạng rỡ của cô.
“Thích vậy sao? Cười vui như vậy, nếu người mang tới không phải Tùng Lâm… thì có còn vui nữa không?”
“Thì... ai mang cũng được, miễn là có bánh là em vui mà.”
“Vậy để từ giờ, cái gì em cần… để anh mang cho. Người khác, không cần phải tới nữa.”
Cô chớp mắt, tưởng anh đang ghen đùa như mấy anh trai thường hay trêu em gái, nên chỉ cười nhẹ rồi quay đi, không nghĩ ngợi gì.
Nhưng Trình Duy Phong thì không đùa.
Anh đứng dậy, cầm hộp bánh thừa ra, bước về phía cửa sổ, mở nhẹ cánh kính ra.
Dưới sân, Tùng Lâm vẫn còn ngồi bệt trên thềm, tay cầm ly nước cam người giúp việc đưa.
Anh nhẹ nhàng thả hộp pudding thừa xuống bằng ròng rọc thang dây.
“Cô ấy cảm ơn. Nhưng mấy hôm tới… cô ấy cần tĩnh dưỡng. Đừng qua nữa.”
Tùng Lâm ngẩng lên, chưa kịp hỏi gì, thì cánh cửa sổ đã đóng lại.
Chiều hôm ấy, căn phòng của An Nhiên thoang thoảng mùi tinh dầu dịu nhẹ, rèm cửa lay nhẹ theo gió.
Cô bé ngồi dựa lưng vào gối ôm, chân bó bột được đặt cẩn thận lên đệm mềm, đôi mắt dán vào màn hình tivi đang chiếu phim hoạt hình.
Tay cầm ly sữa, miệng mυ"ŧ ống hút một cách chậm rãi, ngoan ngoãn như một chú mèo con biết nghe lời.
Trình Duy Phong ngồi ngay bên cạnh, trên tay là chiếc điện thoại.
Ngón tay lướt đều qua màn hình, ánh sáng phát ra phản chiếu nhẹ lên sống mũi thẳng và làn mi dài của anh.
Một lúc sau, An Nhiên quay sang liếc nhìn, thấy giao diện màn hình quen quen, liền nghiêng đầu hỏi:
“Anh Phong đang xem cái gì vậy? Giống kiểu của anh Hai hay xem đó nha.”
“Ừ. Cũng giống vậy.”