Chương 12

“Anh Phong...?”

Anh lập tức ngẩng lên, ánh mắt nhu hòa đến tận cùng:

“Anh đây. Em còn đau ở đâu không?”

Cô chớp mắt, đưa tay xoa trán, giọng lơ mơ:

“Em không nhớ... Em bị ngã hả?”

“Ừ. Ba mẹ nói chắc em trượt chân. Lúc anh nghe tiếng động, chạy ra thì em đã nằm dưới cầu thang rồi.”

Cô nhíu mày, như muốn nghĩ thêm, nhưng cơn đau nơi chân khiến cô phải bỏ cuộc.

Chỉ có thể gật đầu nhỏ:

“Chắc... em trượt thật.”

Anh mỉm cười, đưa ống hút chạm môi cô:

“Uống sữa đi. Rồi anh kể chuyện cho nghe.”

Và trong khi cô bé nhắm mắt uống từng ngụm sữa ấm,

Trình Duy Phong lặng lẽ nhìn xuống lòng bàn tay mình nơi còn in vệt mảnh vụn từ vạt áo lụa trắng của cô tối qua.

Đôi mắt anh dịu dàng, như mặt nước không gợn sóng.

Muốn giữ một thứ gì đó cho riêng mình… luôn cần bắt đầu bằng việc khiến nó không còn có thể chạy đi.

Sau ba ngày nằm viện, vết thương trên trán An Nhiên đã lành, chỉ còn dấu mờ dưới lớp tóc mai.

Nhưng chân phải của cô vẫn phải bó nẹp cố định và buộc phải ngồi xe lăn trong vài tuần.

Buổi chiều hôm đó, Trình Duy Phong đưa cô về.

Chiếc xe lăn mới toanh được đẩy từ xe vào đến tận cửa chính biệt thự họ Trịnh.

Người giúp việc định đưa tay phụ đỡ cô xuống, nhưng anh nói không cần.

Rồi cúi xuống bế bổng cô lên trong lòng, động tác vững vàng đến mức cô bé chẳng thấy xóc chút nào.

Mái tóc cô xõa xuống cánh tay anh, mùi thơm sữa tắm nhè nhẹ lan ra trong không khí.

“Em tự ngồi được mà…”

“Chân em còn đau, đừng cố. Có anh ở đây, cứ để anh bế.”

Từ cửa chính vào đến phòng khách, rồi lên tận phòng ngủ trên lầu hai, mỗi đoạn đường đều do anh bế.

Cô bé cười khúc khích trong tay anh, chẳng biết rằng phía sau nụ cười ấy là một ánh mắt dõi theo từng bước chân của họ từ đầu ngõ.

Chiều ấy, khi anh vừa đặt cô xuống giường, cửa ngoài vang lên tiếng chuông.

Người giúp việc mở cửa, rồi nói vọng vào:

“Cậu Tùng Lâm đến. Mang bánh pudding tới thăm cô An Nhiên.”

Cô bé lập tức ngồi bật dậy, ánh mắt sáng rỡ:

“Cho em ra đó được không? Em nhớ Tùng!”

Trình Duy Phong không nói gì, chỉ đứng dậy, bước ra ban công nhìn xuống.

Và đúng như lời người giúp việc, dưới sân, một cậu nhóc gầy gò đang đứng loay hoay ôm một chiếc hộp giữ lạnh.

Khuôn mặt đỏ hoe, mắt mũi ướt nhẹp, giọng nói lắp bắp giữa từng tiếng nấc:

“An Nhiên... về rồi thật hả? Em có sao không?”

Cậu không thấy rõ bên trên, chỉ biết gọi lớn.