“Anh sẽ đợi nghe kể lại vậy.”
Cô bé nhíu mày, môi cong lên đầy tiếc rẻ, nhưng cũng không làm ầm ĩ.
Trong lòng chỉ nghĩ: Lúc về sẽ mua quà cho anh là được.
Tối hôm đó, cả nhà bận rộn chuẩn bị đồ đạc. Hàn Viễn lên phòng kiểm tra lại máy ảnh.
Ba mẹ thì gọi điện liên tục, sắp xếp công việc.
Mỗi người một việc, không ai để ý đến tiếng bước chân nhỏ đang chậm rãi đi dọc hành lang tầng hai.
An Nhiên vừa thay đồ ngủ, định xuống nhà bếp xin ly sữa.
Cầu thang hơi tối vì chưa kịp bật đèn, mà cô thì quen đường, nên chẳng thấy gì lạ.
Chỉ là... khi bước đến bậc thứ ba từ trên xuống, bỗng dưng có một lực đẩy mạnh từ phía sau.
Không phải quá dữ dội, nhưng đủ khiến cơ thể nhỏ bé của cô mất đà, lảo đảo.
Cô chưa kịp kêu lên, đầu đã đập mạnh vào thành bậc gỗ, rồi tiếp tục lăn xuống dưới, bàn chân co quắp một cách kỳ lạ.
Tiếng rầm vang lên giữa không gian đang yên ắng.
Chỉ vài giây sau, Trình Duy Phong từ phòng khách phía cuối nhà bước ra, khuôn mặt lộ vẻ sửng sốt.
Anh chạy tới, ngồi thụp xuống cạnh cô bé đang bất tỉnh, mái tóc xõa rối tung, trán ứa máu.
“An Nhiên!”
Tiếng anh vọng lên khiến cả nhà nhốn nháo. Hàn Viễn lao từ lầu hai xuống.
Trịnh phu nhân hét lên khi thấy con gái nằm sõng soài giữa bậc cầu thang, máu thấm ướt tóc mai.
Chiếc xe chở đến bệnh viện lao đi giữa đêm tối, trong sự rối loạn và lo lắng ngập tràn.
Bác sĩ nói cô bé chấn thương đầu nhẹ nhưng gãy xương chân phải.
Vì còn nhỏ, xương mềm nên gãy xương nhiều hơn người lớn trong cùng tai nạn.
May mắn là không nguy hiểm đến tính mạng.
Ba mẹ Trịnh hoảng hốt muốn hoãn chuyến đi, nhưng giấy tờ công tác đã ký, cuộc gặp bên nước ngoài không thể dời.
Ngồi ngoài hành lang bệnh viện, Trình Duy Phong lên tiếng, giọng trầm tĩnh đến độ như thể anh chưa hề bị ảnh hưởng bởi cơn rối:
“Để cháu ở lại. Mọi người cứ đi theo đúng lịch. Công ty bác rất quan trọng. Ở đây cháu lo cho An Nhiên được.”
Trịnh phu nhân nhìn sang chồng, rồi lại nhìn Duy Phong.
Một thiếu niên mười bảy tuổi, gương mặt bình lặng, ánh mắt điềm đạm.
Trịnh Hàn Viễn cũng gật đầu:
“Con thấy vậy ổn đó ba mẹ. Duy Phong lo cho em giùm vài ngày là được.”
Cuối cùng, cả nhà vẫn lên đường.
Khi An Nhiên tỉnh lại vào sáng hôm sau, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là anh người đang ngồi gác chân bên cạnh, tay lật sách, tay còn lại cầm hộp sữa đặt sẵn trên bàn đầu giường.