Cô nói câu đó xong, lại quay về với chiếc gối ôm trong lòng, hai chân đung đưa, hoàn toàn không để tâm gì đến ẩn ý trong lời Hàn Viễn.
Nhưng người ngồi bên trái cô thì lại không như vậy.
Tay cầm điều khiển của Trình Duy Phong khựng lại một nhịp.
Ánh mắt anh không rời khỏi màn hình, nhưng cơ thể thì thoáng cứng lại.
Chơi với nhau dễ hơn... Vì ở sát nhà, chỉ vì vậy thôi sao?
Anh nghiêng đầu, ánh mắt hạ xuống nhìn mái tóc xõa dài đang rung vì cô đung đưa chân.
Cô ngồi giữa hai người đàn ông, vô tư, hồn nhiên như một đứa trẻ thật sự chẳng phân biệt được ranh giới nào là gần, ranh giới nào là không nên vượt qua.
Duy Phong im lặng suốt vài phút. Rồi đột nhiên, anh nghiêng người về phía trước, tay giơ ra, đặt hũ pudding còn lạnh lên bàn cạnh cô:
“Không ăn sao lại lấy cho anh?”
“Tại em thấy ngon quá, muốn chia cho mọi người cùng ăn mà.”
“Lần sau đừng chia phần cho người không cần.”
“Gì kỳ vậy?”
“Thì... chẳng phải bạn thân em là Tùng Lâm sao?”
An Nhiên ngây ra một lát, rồi chớp mắt cười:
“Thì bạn thân là bạn thân. Còn anh là người đặc biệt khác.”
Câu đó nói ra rất vô thức, nhưng lại như một lưỡi dao vô hình cắt phăng tất cả cơn u uẩn trong lòng anh.
Anh ngồi thẳng lại, tay lần nữa nắm chắc tay cầm, mắt nhìn về phía trước, không nói thêm gì nữa.
Chỉ có điều sau khoảnh khắc ấy, cơn lạnh trong lòng anh không còn nữa.
Anh là người đặc biệt. Vậy thì mãi mãi phải đặc biệt. Đặc biệt... đến mức không ai khác có thể chen vào.
Chiều hôm đó, khi nắng đã ngả về phía cuối vườn, ba mẹ Trịnh trở về với vẻ rạng rỡ hơn thường ngày.
Bữa ăn tối được dọn ra sớm hơn, cả nhà quây quần quanh bàn, bầu không khí dịu nhẹ như có mùi vị của kỳ nghỉ sắp đến.
Trịnh phu nhân vừa gắp rau cho con gái út vừa cười nói:
“Mai ba con có chuyến công tác xa vài ngày, nên sẵn dịp sẽ đưa cả nhà đi biển luôn. Cho đổi gió một chút.”
Trịnh Hàn Viễn lập tức gật đầu hưởng ứng:
“Đi chứ. Lâu rồi không ra biển. Duy Phong đi với tụi này luôn đi?”
Trình Duy Phong đang uống nước, nghe vậy thì khựng lại một chút, rồi lắc đầu nhẹ:
“Chắc tao không đi được. Mấy hôm nay ở nhà có việc... tao không thể rời thành phố.”
Anh nói rất nhỏ, ánh mắt dừng lại trên mặt bàn, giọng điệu lịch sự và dứt khoát.
An Nhiên đang cầm muỗng khuấy ly nước cam, ngẩng đầu lên:
“Anh Phong không đi thiệt hả? Biển có cua nè, có nghêu hấp nè…”