Trong khuôn viên biệt thự rộng lớn, người làm đi qua đi lại dọn dẹp lá rụng, chuẩn bị trà bánh.
Trịnh Hàn Viễn hôm nay đưa bạn thân về chơi là một cậu thiếu niên vừa tròn mười bảy tuổi, cao ráo, vai thẳng, khoác sơ mi trắng đơn giản nhưng sạch sẽ, ánh mắt ôn hòa, giọng nói trầm tĩnh.
Lần đầu đặt chân đến nhà họ Trịnh, anh đã biết rõ người bạn mình không phải kiểu dễ gần, nhưng trong lòng vẫn mang theo vài phần hiếu kỳ.
Anh vừa ngồi xuống ghế sô pha phòng khách thì nghe tiếng bước chân vội vàng từ cầu thang vọng lại.
Một giọng bé gái lanh lảnh vang lên:
“Anh Hai! Hôm nay có bánh không?”
Người bước ra là một cô bé khoảng tám, chín tuổi, tóc buộc hai bên, mặc đầm hoa nhạt màu, chân đi dép lê nhỏ xíu, vừa chạy vừa gọi.
Vừa thấy có người lạ, cô bé liền khựng lại, đôi mắt to tròn mở lớn nhìn sang anh, ánh nhìn đầy ngây thơ mà sáng trong.
Trình Duy Phong nhìn cô bé, lâu đến mức ánh mắt của anh gần như dừng lại không chớp, như thể vừa nhìn thấy điều gì đó không nằm trong dự tính ban đầu.
Đôi mắt ấy, làn da trắng hồng ấy, mái tóc mềm và cả đôi môi đỏ bặm lại vì ngượng ngùng kia tất cả như một bức tranh nhỏ, chưa hoàn thiện nhưng lại có sức hút kỳ lạ với một kẻ luôn điềm tĩnh như cậu.
Trịnh Hàn Viễn cau mày: “An Nhiên, vào phòng, đừng chạy lung tung.”
Cô bé rụt rè gật đầu, định quay người đi thì chợt nghe giọng thiếu niên cất lên, nhẹ nhàng đến lạ: “Em tên là An Nhiên à?”
Cô ngẩng lên, chớp mắt nhìn người lạ, đáp: “Dạ.”
“Anh là Duy Phong, lần đầu gặp nhưng hình như anh biết em rồi em giống trong bức tranh treo ở hành lang trên lầu.”
“Anh coi trộm tranh của em hả?”
Anh bật cười, nụ cười nhẹ và dịu, mang theo chút trêu chọc rất đỗi tự nhiên: “Không phải trộm đâu, chỉ là thấy đẹp thì ngắm thôi.”
Cô bé đỏ mặt, mím môi rồi xoay người chạy biến đi như sợ bị chọc thêm.
Trình Duy Phong nhìn theo bóng dáng nhỏ xíu ấy biến mất sau hành lang, trong lòng bất chợt sinh ra một cảm xúc khó gọi tên.
Không phải yêu, không phải thương, càng không phải thứ tình cảm đơn thuần mà một người mười bảy tuổi nên dành cho một đứa trẻ tám tuổi.
Là một thứ… rất mỏng, nhưng rất dai, là một cái mắc câu ngọt ngào đã giăng sẵn, không cần ai gài bẫy.
Chỉ cần một ánh mắt, một câu nói, một nụ cười bối rối.
Hôm ấy, Trình Duy Phong ngồi trong phòng khách suốt một buổi chiều, nói chuyện cùng Trịnh Hàn Viễn, nhưng ánh mắt không ít lần vô thức liếc về phía cầu thang.