Chương 7

"Ồ? Vậy sao?" Bắc Hàng vừa nhai đồ ăn vặt vừa cười tủm tỉm hỏi ngược lại: "Thế tại sao Đông Châu lại gửi yêu cầu tuyệt mật tới đây, hỏi xin đúng ống Dung dịch Dung hợp này? Thậm chí còn cử cả đội hành động cấp cao nhất tới nhận hàng, dự kiến tới nơi vào sáng mai, đúng chứ? Chậc chậc, đúng là không nể mặt siêu bão của chúng ta chút nào."

Thần kinh ông Lưu Vịnh căng như dây đàn, cổ họng như bị nghẹn lại không thốt nên lời, nhưng đầu óc thì đang vận hành hết tốc lực.

Tại sao Đông Châu vẫn phải gửi yêu cầu bí mật và cử đội hành động cấp cao tới đây?

Tại sao lại yêu cầu chiếc vali chứa Dung dịch Dung hợp phải được đặt ở cấp độ bảo mật cao nhất?

Rõ ràng họ đã có toàn bộ dữ liệu nghiên cứu chi tiết rồi cơ mà?

Trừ phi... các viện nghiên cứu ở những châu khác không thể chế tạo ra nó.

Ý nghĩ khủng khϊếp đó vừa lóe lên, Lưu Vịnh run rẩy đưa tay ôm lấy ngực.

Không... không thể nào... Chỉ cần có dữ liệu thì chắc chắn phải làm được chứ...

"Ống Dung dịch Dung hợp mà cậu trợ lý nhỏ của ông đang giữ chính là thành phẩm duy nhất hiện có đấy." Bắc Hàng lịch lãm đẩy gọng kính, đôi mắt híp lại đầy ý cười như muốn xác nhận cái suy nghĩ mà Lưu Vịnh không dám chấp nhận.

"Toàn bộ dữ liệu các ông tải lên đều đã bị chỉnh sửa rồi. Bọn họ không làm ra được đâu. Còn những người có thể làm ra nó như các ông, thì đều bị chúng tôi khống chế hết rồi nhé."

Tim ông Lưu Vịnh như ngừng đập. Nhưng điều khiến ông tuyệt vọng hơn nữa chính là giọng nói vui vẻ, trong trẻo của Hướng Tri Cẩn vang lên từ màn hình:

"Tôi bắt được cậu rồi..."

*

Lâm Cẩn không thể đếm nổi mình đã vượt qua bao nhiêu vách ngăn. Ngay khoảnh khắc sắp sửa gục ngã, một linh cảm mãnh liệt mách bảo cậu ta rằng mình đã chạy tới cuối đường.

Cậu ta lao vào một căn phòng bí mật sáng đến chói mắt. Nhìn thấy một vòng các khoang trú ẩn trông giống như những cái kén tằm lớn, Lâm Cẩn mừng đến rơi nước mắt, ôm chặt vali lao về phía khoang gần nhất.

Đây là loại khoang trú ẩn khẩn cấp do Liên bang Tứ Châu hợp tác nghiên cứu chế tạo. Chỉ cần trốn được vào bên trong là sẽ an toàn tuyệt đối.

Dù là lửa thiêu hay băng giá cũng không thể làm tổn thương người bên trong, và cũng không thể bị mở ra từ bên ngoài.

Trốn vào, trốn vào, trốn vào...

Cảm giác cận kề cái chết đeo đẳng suốt thời gian qua cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi làm nhòa đi tầm nhìn, Lâm Cẩn loạng choạng lao về phía tia hy vọng sống sót duy nhất.

Ngay khoảnh khắc cậu ta sắp chạm được vào cửa khoang, tiếng thì thầm ma quái lại vang lên từ phía sau.

"Ha ha ha... Tôi bắt được cậu rồi..."

Nỗi sợ hãi tột độ trào dâng từ lòng bàn chân lan khắp cơ thể. Chân Lâm Cẩn mềm nhũn, cậu ta ngã khuỵu xuống đất, hai tay vẫn ôm chặt vali, nước mắt giàn giụa cố lết về phía trước.

Một chút nữa thôi... Chỉ còn một chút xíu nữa thôi... Lâm Cẩn ơi, mày đã cố gắng đến tận đây rồi, ráng thêm chút nữa đi!

Cộp... cộp... Tiếng bước chân quen thuộc đã ở ngay bên tai.

Lâm Cẩn sợ hãi đến mức toàn thân co rúm lại, cậu ta khó nhọc giơ tay cố gắng chạm vào tay nắm cửa khoang trú ẩn.

Ngay khoảnh khắc những ngón tay cậu ta chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo, mu bàn tay cũng đồng thời cảm nhận được một hơi ấm mềm mại phủ lên.

Lâm Cẩn cứng đờ cổ, khó khăn quay đầu lại. Xuyên qua màn lệ nhòa, gương mặt đang kề sát ngay trước mắt cậu ta ngày một rõ hơn.

Hướng Tri Cẩn đang ngồi xổm ngay bên cạnh, một tay cầm đèn pin, tay kia nắm lấy cổ tay cậu ta.

Giọng cậu trong trẻo dễ nghe: "Bắt được rồi nhé. Vali là phần thưởng của tôi, đưa đây nào."

Nước mắt lại lã chã tuôn rơi, Lâm Cẩn ôm chặt vali, sợ hãi lắc đầu lia lịa, không cách nào thốt ra được lời nào.

Hướng Tri Cẩn khẽ nhăn mũi, có vẻ không hiểu tại sao người này lại khóc lóc thảm thương đến thế. Cậu trông đâu có đáng sợ, ngược lại còn rất ưa nhìn nữa là.

Phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Lâm Cẩn hoàn toàn sụp đổ. Cậu ta co người lại khóc nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt.

Hướng Tri Cẩn "chậc" một tiếng, rút khăn tay từ túi áo khoác đưa tới: "Cậu khóc trông bẩn quá đi, lau mặt đi được không?"

Lâm Cẩn không dám nhận, chỉ biết ôm khư khư chiếc vali trong lòng và lết người ra xa hơn, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Hướng Tri Cẩn cũng chẳng biết dỗ người khác thế nào, vì bình thường cậu toàn là người được dỗ.

Thế là cậu cởϊ áσ khoác ngoài trải xuống đất rồi ngồi xuống, chống cằm ngồi ngẩn ra chờ Lâm Cẩn tự khóc cho đến khi nào chán thì thôi.

Năm phút sau, tiếng khóc cuối cùng cũng nhỏ dần rồi ngừng hẳn.

Lâm Cẩn len lén liếc nhìn, định nhân lúc Hướng Tri Cẩn không để ý mà lết tới mở cửa một khoang trú ẩn khác.

Lách cách! Tiếng súng lên đạn vang lên.

Giọng Hướng Tri Cẩn lại lạnh lùng vang lên: "Khóc đủ chưa hả? Khóc đủ rồi thì đưa vali đây."

Lâm Cẩn sợ đến mức không dám nhúc nhích, lại nằm bẹp xuống đất, giọng nghẹn ngào: "Dù cậu có lấy được vali thì cũng không mở được đâu. Viện trưởng đã cài mật khẩu cấp cao nhất rồi, phải gửi tới Đông Châu mới có người mở được."

Hướng Tri Cẩn xoay khẩu súng lục trên tay, hỏi Bắc Hàng qua tai nghe: "Anh mở được không?"

"Không được." Bắc Hàng đáp.

Hướng Tri Cẩn chống cằm suy nghĩ một lát rồi lấy điện thoại ra nhắn tin.

[ZZ: Daddy, Dung dịch Dung hợp bị khóa trong vali không lấy ra được /ấm ức khóc/]

[ZZ: Để con nghĩ cách xem /phiền não/ /phiền não/]