Vào ngày đầu tiên Diệp Miên chuyển đến Học viện Cliston, ba cậu đã nghiêm túc căn dặn rằng: "Học viện Cliston toàn là đám thiếu gia con nhà giàu, đầu óc đơn giản, tiền bạc dư dả. Chỉ cần kết thân với …
Vào ngày đầu tiên Diệp Miên chuyển đến Học viện Cliston, ba cậu đã nghiêm túc căn dặn rằng:
"Học viện Cliston toàn là đám thiếu gia con nhà giàu, đầu óc đơn giản, tiền bạc dư dả. Chỉ cần kết thân với bọn họ là đủ để con ăn mặc cả năm rồi."
Diệp Miên khắc cốt ghi tâm lời dạy bảo, thề rằng nhất định phải ôm chặt đùi mấy tên thiếu gia ngốc nghếch kia, rồi vắt kiệt ví tiền của họ!
Ngày đầu tiên nhập học, Diệp Miên đã chạm mặt vị hoàng tử giàu nứt vách của tộc người cá. Nghe nói trên người người cá toàn là báu vật, nước mắt sẽ kết thành ngọc trai, vảy cá cũng vô cùng đắt giá.
Diệp Miên lập tức dính lấy như keo.
Sang ngày thứ hai, vừa mặt dày bám chặt lấy người cá xong, Diệp Miên lại tình cờ gặp được con trai của thủ lĩnh thú nhân.
Diệp Miên vỗ ngực nói: "Tôi có hai tay, chẳng lẽ không thể chia ra mà ôm thêm một cái đùi khác sao?"
Ngày thứ ba, cậu lại gặp được hậu duệ của long tộc cổ xưa thần bí đến từ hành tinh xa xôi.
Có khi chân cũng có thể làm tay xài tạm nhỉ?
Ngày thứ tư, Diệp Miên lại đυ.ng mặt người kế nhiệm tộc trưởng tương lai của tộc Clis.
...
Diệp Miên: "Ba, người nói đúng lắm! Ở đây toàn là mấy tên thiếu gia đầu óc ngốc nghếch mà lắm tiền!"
Ban đầu, ai nấy đều coi thường tên ngốc chủ động bám dính lấy họ.
Thế nhưng khi hoàng tử người cá rơi vào tình trạng mất nước nghiêm trọng vì một tai nạn, chỉ có mỗi Diệp Miên, tên ngốc ấy là từng xô từng xô xách nước đổ đầy cả phòng tắm cho hắn. Từ đó ánh mắt người cá dành cho cậu đã không còn như xưa.
Thú nhân vốn ghét nhất kiểu người nịnh nọt. Nhưng khi hắn phát hiện ra người năm xưa cứu mình chính là Diệp Miên, điều duy nhất hắn muốn làm là đánh dấu cậu, tuyên bố quyền sở hữu.
Từ trước đến nay long tộc luôn kiêu ngạo, tự cho mình là cao quý, không thể yêu loài người hèn mọn. Thế mà đến khi hắn bị thương, hóa thành một con cá chình đen bé xíu nằm trong lòng bàn tay Diệp Miên, hắn đã nhận ra mình sai rồi.
Tộc Clis vốn trầm mặc, cô lập với thế giới. Nhưng vào cái ngày hắn ngồi một mình bên bờ sông, Diệp Miên đã đến chia cho hắn mấy món đồ ăn vặt. Dù chúng dở tệ, hắn vẫn quyết tâm chiếm lấy ánh nắng ấm áp ấy cho riêng mình.
...
Về sau, khi Diệp Miên nhìn người cá đang phát tín hiệu cầu giao phối bên tai mình một cách nôn nóng, thú nhân thì liều mạng đánh hơi lấy mùi hương trên người cậu, long tộc dùng đuôi quấn chặt lấy thân cậu, còn tộc Clis thì suýt nữa bao trùm cả người cậu vào thân thể hắn...
Cậu bỗng rơi vào trầm tư.
Diệp Miên: "Phải tăng giá thôi!!"
Diệp Miên: "Xem tôi dùng thực lực biến từ kẻ bị ghét thành người ai cũng mê!"
Người qua đường: "Ừm... nhưng tôi nghĩ hình như là nhờ ngu ngơ thì đúng hơn?"
Tóm tắt: Tri thức thay đổi vận mệnh.
Hic ôi muốn nhìn em bé sinh con hự hự, đẻ trứng đồ đóoo