Không thể nói chuyện tiếp được nữa, phải giữ khoảng cách với tên gay họ Phó này!
“Nghênh Nhi! Cậu bị thương ở đâu!”
Cố Thời Nghênh giật nảy mình vì tiếng hét của Trương Tri.
“Sao cậu lại về đây? Không phải đi chơi với bạn hả? Tôi vừa lướt thấy story của cậu.”
Trương Tri: “Đó là hẹn giờ đăng. Vãi chưởng, sao tay cậu lại băng như xác ướp thế này, sắp quấn đến cả bắp tay rồi.”
Cố Thời Nghênh: “Không sao, chỉ rách da thôi, không cần khâu.”
Trương Tri: “Trông nghiêm trọng thật đấy, hay là mấy hôm nay cậu qua phòng tôi ở đi, tôi chăm sóc cậu tận tình.”
Thỉnh thoảng chơi khuya quá Cố Thời Nghênh cũng hay ngủ tạm ở phòng ký túc xá của họ.
Cậu hơi động lòng với lời đề nghị này: “Bạn cậu thì sao?”
Trương Tri: “Lão Nhị với Lão Tam cuối tuần này không ở đây, nó ngủ giường Lão Tam, cậu ngủ giường Lão Nhị.”
Cố Thời Nghênh: “Cũng được, tôi tắm rửa không tiện lắm, tối nay còn phải bôi thuốc nữa.”
Trương Tri vỗ ngực: “Tôi bôi thuốc cho cậu, chuyện nhỏ như con thỏ.”
Cố Thời Nghênh: “Hôm nay các cậu không đi chơi sao?”
Trương Tri: “Có chứ, chẳng phải qua đây xem cậu có sao không đã, không sao thì tôi đi chơi với bạn tôi.”
“Vậy à.” Cố Thời Nghênh và Trương Tri trước giờ không có chuyện gì là không nói, tình bạn sâu sắc của hai người được xây dựng từ hồi quân sự. Cậu đột nhiên bá vai Trương Tri: “Lão Trương à, hỏi cậu chuyện này.”
Trương Tri: “Chuyện gì?”
Cố Thời Nghênh do dự không biết nên dùng từ ngữ thế nào: “Chính là, chính là tôi có một người bạn, hình như cậu ấy bị người khác yêu thầm.”
Trương Tri liếc xéo cậu, không tin: “Bạn thường là chỉ chính mình đúng không.”
Cố Thời Nghênh biết mưu mẹo nhỏ của mình đã bị đối phương nhìn thấu: “Cái đó không quan trọng.”
Trương Tri mở to mắt, cao giọng quát: “Cậu đang khoe khoang với tôi là cậu được người khác yêu thầm, thế mà không quan trọng sao?”
Cố Thời Nghênh: “Đúng đúng đúng, tôi bị người khác yêu thầm rồi.”
Trương Tri tức giận đúng một giây, cậu ta dẹp cái tâm lý vừa sợ anh em khổ vừa sợ anh em lái xe sang: “Ai yêu thầm cậu, sao cậu biết người ta yêu thầm cậu? Thời buổi này rồi còn có người yêu thầm nữa sao? Sao cậu biết người ta yêu thầm cậu?”
Cố Thời Nghênh bị hỏi đến cứng họng.
Cậu phải nói thế nào đây, rằng mình bị một bạn cùng phòng yêu thầm, đối phương còn có rất nhiều suy nghĩ linh tinh với cậu nữa.
Không trả lời được thì tất nhiên là không trả lời.
Cố Thời Nghênh: “Cậu đừng quan tâm làm sao tôi biết, mà là, nếu là cậu ngày nào cũng ở cùng người mình yêu thầm, cậu sẽ làm thế nào để giữ khoảng cách với người ta?”
Trương Tri hận rèn sắt không thành thép, ngày nào cũng gặp mặt thì chẳng phải là con gái trong lớp rồi sao.
Trương Tri: “Con gái lớp mình yêu thầm cậu à, ai thế?”
Cố Thời Nghênh: “Đừng quan tâm, cậu nói xem làm thế nào để khéo léo thể hiện là tôi không thể thích người đó? Nhưng không được để người đó biết là tôi biết người đó yêu thầm tôi.”
Trương Tri: “Mối quan hệ của cậu lắc léo thật đấy, chuyện tốt như vậy sao cậu còn đẩy ra ngoài?”
Cố Thời Nghênh vỗ một cái lên vai cậu ta: “Đừng có đánh trống lảng, nói xem giải quyết thế nào.”
Trương Tri thở dài: “Tất nhiên là giả vờ không biết, rồi hạn chế tiếp xúc với người ta, chẳng lẽ cậu còn cách giải quyết nào tốt hơn sao?”
Cố Thời Nghênh thở dài, ánh mắt cũng trở nên ảm đạm.
Trương Tri giơ một ngón tay lên: “Còn một cách nữa!”
Mắt Cố Thời Nghênh sáng lên, lưng cũng thẳng tắp: “Cách gì?”
Trương Tri: “Cứ vô tình hoặc cố ý tiết lộ là cậu có người yêu rồi thôi.”
Cố Thời Nghênh giơ nắm đấm trái đấm vào vai Trương Tri: “Ý hay!”
Trương Tri cười gian xảo sáp lại gần cậu: “Vậy cậu nói cho tôi biết người yêu thầm cậu rốt cuộc là ai?”
Cố Thời Nghênh: “Cút, đừng có nhiều chuyện.”
Trương Tri vòng tay qua vai Cố Thời Nghênh: “Vãi, dùng xong rồi vứt à, đồ trap boy.”
Đúng lúc này, cửa ký túc xá bị đẩy ra, bóng dáng Phó Hoán đột nhiên xuất hiện, ánh mắt lướt qua Trương Tri, không nói một lời đi vào phòng.
Trương Tri bất giác bỏ tay khỏi người Cố Thời Nghênh: “Nghênh Nhi, vậy tôi đi trước nhé, tối qua thay thuốc cho cậu.”
Cố Thời Nghênh: “Đi đi đi đi.”
Trương Tri vừa đi vừa gửi cho cậu một nụ hôn gió: “Tôi mang cho cậu món móng giò cay nhà cậu thích nhất nhé.”
Cố Thời Nghênh: “Ok ok ok, cậu mau đi đi.”
Trương Tri cứ thế đi mất, phòng ký túc xá nam 504 bỗng chốc yên tĩnh.
Trong phòng vẫn chỉ có Cố Thời Nghênh và Phó Hoán, hai người bạn cùng phòng còn lại, một người nhà ở thành phố này, một người cuối tuần về nhà dì, hai ngày này không về.
Tay Cố Thời Nghênh không tiện, quyết định dưỡng thương, cậu mở laptop, đeo tai nghe bắt đầu xem phim.
Vừa mở lên đã nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát gọi cậu đến lấy lời khai.
Cậu vừa cúp máy thì Phó Hoán cũng nhận được điện thoại.
Trong lòng Cố Thời Nghênh đã có kế hoạch, cậu phải cố ý tiết lộ với Phó Hoán là mình có bạn gái để dập tắt những suy nghĩ vẩn vơ của anh.