Chương 8

Cố Thời Nghênh phản bác: “Tôi không yếu chút nào nhé? Tôi còn có thể tay không đoạt dao đấy.”

Phó Hoán ngước mắt nhìn cậu: “Rồi sau đó biến thành đến tắm cũng không tự cởi được áo, phải không?”

Cố Thời Nghênh bị cấm chat.

Sao trước đây cậu không phát hiện Phó Hoán lại giỏi khịa người khác như vậy nhỉ.

Phó Hoán nhìn Cố Thời Nghênh ở cự ly gần, mắt dán chặt vào mặt cậu, tay nắm lấy áo, nhắc nhở cậu: “Rút tay trái ra trước đi.”

Anh nói một bước, Cố Thời Nghênh làm theo một bước.

“Ồ.”

“Nghiêng đầu.”

Cố Thời Nghênh vừa nghiêng đầu, Phó Hoán liền vòng áo thun qua.

Mặc dù Phó Hoán không thuần thục lắm, nhưng lại rất cẩn thận và thuận lợi cởi chiếc áo thun của Cố Thời Nghênh ra từng chút một, bây giờ chỉ còn lại bước cuối cùng là rút nó ra khỏi cánh tay phải.

Cố Thời Nghênh giơ tay phải hơi lâu, cậu muốn nhanh chóng cởϊ áσ ra nên khuỷu tay hơi gập lại, kết quả lại động đến vết thương.

Cố Thời Nghênh kêu thảm thiết: “Oái.”

Phó Hoán: “Cậu đừng nhúc nhích.”

Cố Thời Nghênh: “Mỏi tay quá.”

Phó Hoán cười một tiếng: “Giơ có một lúc mà đã mỏi?”

Cố Thời Nghênh: “Nó mất máu quá nhiều, bây giờ khí huyết không đủ, không trách tôi được.”

Một tay Phó Hoán nắm cổ tay đang từ từ hạ xuống của cậu để cố định, một tay kéo áo thun qua vùng da bị thương của cậu.

Lúc này, cơn đau ở cánh tay cũng chẳng còn ảnh hưởng đến Cố Thời Nghênh nữa, bởi vì cậu lại nghe thấy tiếng lòng như mưa đạn của Phó Hoán!

[Da trắng thật, mịn thật.]

[Eo thon thật.]

[Nhìn mà khô cả miệng, muốn véo eo Cố Thời Nghênh một cái. Mình đúng là qq, nhưng không muốn kiềm chế.]

Cả người Cố Thời Nghênh căng cứng: “...” Biết là qq thì ngưng suy nghĩ đi chứ!

Vành tai cậu đỏ dần lên, vội vàng rút cổ tay mình ra khỏi tay Phó Hoán.

“T... tôi đi tắm trước đây, nóng quá.”

Rầm!

Cố Thời Nghênh đóng sầm cửa phòng tắm với tốc độ nhanh nhất.

Đậu má!

Phó Hoán có bị bệnh không vậy, sao suy nghĩ lại hạ lưu thế.

Ôi vãi.

Không được, anh bạn, tha cho tôi đi, tôi là trai thẳng!

Mặc dù biết con trai sẽ có những suy nghĩ đó với người mình thích, nhưng, nhưng mà cũng thẳng thắn quá đi.

Mình chỉ cởi đồ tắm rửa bình thường thôi mà, chứ có phải mấy nam streamer khoe thân trên Douyin đâu.

Trước mặt Phó Hoán, cậu cứ như một cô gái nhỏ bị nhìn sạch sành sanh. Nhìn vào tấm gương trên bồn rửa mặt trong phòng tắm, cậu thấy cái mặt đỏ bừng của mình.

Phó Hoán ở ngoài gõ gõ cửa phòng tắm: “Cố Thời Nghênh, bác sĩ nói vết thương không được dính nước.”

Cố Thời Nghênh một tay che mắt, không dám nhìn mình trong gương, nhanh chóng trả lời Phó Hoán: “Tôi biết rồi, sẽ không để dính nước.”

Sau đó, bên ngoài không còn tiếng động nào nữa.

Cố Thời Nghênh vẫn đánh giá quá cao khả năng chấp nhận tiếng lòng của Phó Hoán.

Ban đầu cậu thực sự chỉ nghĩ Phó Hoán đơn thuần là yêu thầm, nhưng bây giờ chiến sự leo thang, từng câu từng chữ trong lòng Phó Hoán hoàn toàn nhắm vào cậu. Mặc dù ánh mắt của đối phương che giấu rất kỹ, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình như bị một tên lưu manh trêu ghẹo, mà còn là một tên lưu manh nam!

Cậu lại không thể đường đường chính chính đấm cho tên lưu manh nam này một trận.

Cố Thời Nghênh khó khăn khống chế để vết thương trên tay không bị dính nước, cẩn thận tắm rửa xong, lại lề mề một lúc lâu mới ra ngoài.

Lần này cậu không mặc áo thun cổ tròn mà mặc áo sơ mi cài cúc. Thậm chí cậu còn nghĩ hay là mình mặc thêm cả áo khoác ngoài nữa.

Không ngờ có một ngày, cậu lại sợ bị bạn cùng phòng địa hàng!

Mỗi chàng trai đều biết mình đẹp trai hay không, Cố Thời Nghênh tự nhận mình cũng thuộc diện ưa nhìn, ít nhất hồi cấp ba cũng từng được con gái xin WeChat.

Một ngày này trôi qua thật là quá phong phú.

Tối hôm đó, Cố Thời Nghênh ngủ rất nhanh, không hề hay biết sau khi tắt đèn, Phó Hoán đã nhìn sang giường của cậu một lúc lâu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên bàn Cố Thời Nghênh đã có sẵn một bữa sáng, là sữa đậu nành và quẩy mà cậu thích ăn.

Cậu nhìn quanh, xác định Phó Hoán không có trong ký túc xá, bất giác thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ cậu hơi sợ Phó Hoán.

Trước ngày hôm qua chỉ là không thân với đối phương, nhưng hôm nay đã không còn là mối quan hệ thân hay không thân nữa, mà đối phương đã trở thành ân nhân cứu mạng của cậu, cậu lại còn phát hiện ra ý đồ của đối phương với mình.

Đau đầu vl.

Chưa có ai chỉ cho cậu cách xử lý mối quan hệ kiểu này cả.

Cậu quyết định rồi, xử lý lạnh, tiếp tục giữ khoảng cách với đối phương!

Cơ mà, nói đi cũng phải nói lại, sữa đậu nành này thơm ngon đậm đà, mua ở đâu thế nhỉ?

Bực thì bực, Cố Thời Nghênh vẫn nhắn lại cho Phó Hoán một câu cảm ơn trên WeChat.

Cậu không nhịn được lại hỏi thêm một câu.

Cố Thời Nghênh: [Sữa đậu nành mua ở đâu vậy?]

Phó Hoán: [Tôi tự nấu đấy.]

Cố Thời Nghênh: [Cậu cứ chém đi.jpg]