Chương 7

Cố Thời Nghênh: “Thơm quá đi mất, tôi nói cho cậu biết nhé, món xào này chắc chắn là do bác đầu bếp béo hay cười kia xào, chỉ có rau người đó xào mới có mùi của chảo thôi.”

Phó Hoán: “Cậu còn ngửi ra được?”

Cố Thời Nghênh: “Tất nhiên, lưỡi và khứu giác của tôi đâu phải để trưng. Có phải cậu gọi món đậu que xào cà tím, sườn non hấp tàu xì, thêm cả...”

Phó Hoán ngạc nhiên vì mũi cậu thính đến vậy: “Còn gì nữa?”

Cố Thời Nghênh khịt khịt mũi: “Cá vược hấp?”

Phó Hoán: “Mũi chó sao.”

Cố Thời Nghênh: “...” Cậu mới là chó.

Nhà ăn số 1 không có món xào, mấy món xào đều ở nhà ăn số 2. Bên đó còn có cả bánh ngọt và mỳ điểm tâm tinh xảo. Bình thường, chỉ khi nào Cố Thời Nghênh và Trương Tri chơi bóng quá muộn, nhà ăn số 1 hết cơm thì họ mới sang nhà ăn số 2.

Giá cả ở nhà ăn số 2 không hề rẻ, Phó Hoán đúng là chịu chi thật.

Cơ mà, món xào đúng là thơm thật, cơm suất bình thường không có cửa so sánh.

Phó Hoán mở nắp hộp thức ăn và đặt lên bàn cậu.

Phó Hoán đưa đôi đũa dùng một lần đã được bóc sẵn cho cậu: “Tay trái ăn được không?”

Cố Thời Nghênh đặt điện thoại xuống, dùng tay trái thử một chút rồi quả quyết: “Không thành vấn đề.”

Phó Hoán: “Ồ.”

Cố Thời Nghênh nhìn anh gắp thức ăn về bàn của mình, giọng nói hình như có phần tiếc nuối.

Chẳng lẽ còn định đút cho cậu ăn?

Cậu rùng mình một cái vì cái suy nghĩ vớ vẩn vừa nảy ra trong đầu.

Vì dùng tay trái ăn cơm, Cố Thời Nghênh mất gấp đôi thời gian so với bình thường để xử lý xong bữa tối đầy đủ sắc hương vị.

Bát đũa là do Phó Hoán dọn, Cố Thời Nghênh ngại ơi là ngại, dù sao thì trước hôm nay, cậu và Phó Hoán cũng chưa thân đến mức ăn chung một phần rau.

Một ngày của Cố Thời Nghênh trôi qua thật muôn màu muôn vẻ, trời lại nóng, mồ hôi vã ra như tắm, cậu cảm giác người mình sắp bị mồ hôi muối chín cmnr.

Từ sau khi vô tình nghe được vài cô gái chê con trai nặng mùi mồ hôi, cậu đã vô cùng chú trọng đến vệ sinh cá nhân, chăm chỉ thay giặt quần áo, giày tất.

Giờ một ngày không tắm là khó chịu, trời nóng nực thế này lại càng phải tắm.

Sau bữa tối, Cố Thời Nghênh và Phó Hoán lại trở về trạng thái ít giao tiếp như thường lệ. Đây là vùng an toàn của Cố Thời Nghênh. Cậu nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu lấy quần áo đi ra ban công.

Lúc này, Phó Hoán đang dựa vào lan can ban công, tay cầm điếu thuốc đang cháy, trên lan can đặt một cái bật lửa và một cái gạt tàn thủy tinh.

Con trai hút thuốc là chuyện bình thường, Cố Thời Nghênh cũng biết hút một chút, chỉ là cậu không thích.

Phó Hoán nhả ra một làn khói.

Ngay khi Cố Thời Nghênh sắp đóng cửa lại, Phó Hoán đột nhiên liếc nhìn cậu, buông một câu: “Tắm?”

Cố Thời Nghênh: “Rõ như ban ngày còn gì.”

Phó Hoán hất cằm: “Tự cởi đồ được không?”

Cố Thời Nghênh nhớ lại vết thương chỉ cần động nhẹ trên xe là muốn toạc ra của mình: “...”

Toang rồi, hình như không được.

Bây giờ người có thể giúp cậu chỉ có Phó Hoán, nhưng Phó Hoán lại là gay!

Không được!

Hay là cậu đi tìm Trương Tri?

Tối nay chưa chắc Trương Tri đã về ký túc xá.

Thế thì phải làm sao?

Cố Thời Nghênh phân vân giữa việc để vết thương rách ra và việc phải nghe tiếng lòng của Phó Hoán.

Phó Hoán chủ động lên tiếng: “Cần giúp không? Quá hạn không chờ.”

Cố Thời Nghênh cảm thấy cắn răng một lát chắc cũng không sao, chỉ là cởi một cái áo thun thôi mà, đều là con trai, nhìn hai cái thì đã làm sao? Cái mình có thì Phó Hoán cũng có, không cần phải làm màu như vậy.

Ngay khi Phó Hoán sắp quay người rời đi, Cố Thời Nghênh mới lề mề đáp lại: “Cũng được.”

Phó Hoán dí điếu thuốc vào cái gạt tàn bên cạnh, bàn tay run lên khó nhận ra rồi mới dập tắt điếu thuốc.

Bình thường, Cố Thời Nghênh chỉ mất một giây để cởi chiếc áo thun cổ tròn, còn bây giờ ngay cả giơ tay lên cũng không dám.

Cố Thời Nghênh rộng lượng kéo toang cửa phòng tắm ra, cậu đứng trước mặt Phó Hoán, cánh tay không bị thương giơ thẳng lên, cánh tay bị thương giơ đến vị trí không bị đau.

Cố Thời Nghênh hỏi Phó Hoán: “Tôi đứng thế này có cởi được không?”

Cậu chẳng nhìn ra được điều gì từ mặt Phó Hoán, thầm nghĩ mình đúng là quá nhạy cảm đi.

Phó Hoán đến gần cậu, nói: “Được.”

Hai tay anh nắm gấu áo thun của Cố Thời Nghênh, từ từ cuộn lên.

Phó Hoán: “Nếu chạm vào tay cậu thì bảo tôi.”

Cố Thời Nghênh: “Ok, giờ chưa chạm.”

Phó Hoán cẩn thận tiếp tục cuộn áo lên, để lộ một khoảng bụng dưới trắng trẻo, phẳng lì, rốn hiện ra rõ mồn một, lờ mờ còn có thể thấy được hình dáng của cơ bụng.

Cánh tay Cố Thời Nghênh hơi hạ xuống, Phó Hoán nhắc cậu: “Tôi vẫn chưa cởi đến chỗ cánh tay, giơ lên đã.”

Cố Thời Nghênh: “Vậy cậu nhanh lên, tôi giơ mỏi cả tay rồi.”

Phó Hoán: “Sức tay của cậu cũng yếu quá đấy.”