Trương Tri: “Bạn cùng phòng nào? Cái người trông như cán bộ công chức hay cái người trông như idol?”
Cố Thời Nghênh: “Không phải hai người đó.”
Trương Tri kinh ngạc thốt lên: “Á, vậy thì chẳng phải chỉ còn lại...”
“Bọn tôi về trường trước đây, đợi cậu về rồi nói chuyện.” Cố Thời Nghênh liếc thấy Phó Hoán vẫy tay với một chiếc xe, vội vàng ngăn chặn những lời bình luận sắp tuôn ra, sợ Trương Tri lại nói ra câu gì kinh thiên động địa bị Phó Hoán nghe thấy nên đã nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.
Phó Hoán: “Lên xe.”
Cố Thời Nghênh vừa kịp cúp máy của Trương Tri.
Phó Hoán để Cố Thời Nghênh ngồi vào trong trước, còn đưa tay che trên đầu cậu một cái. Nếu là trước đây, Cố Thời Nghênh tuyệt đối sẽ không nghĩ ngợi về hành động nhỏ này, nhưng sau ngày hôm nay, trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác lúng túng khó tả.
Theo kinh nghiệm tình trường nông cạn của cậu, con trai chỉ làm hành động này với cô gái mình thích thôi mà nhỉ?
Nhưng cậu đâu phải con gái.
Kỳ lạ quá, kỳ lạ quá.
Thôi kệ, cậu cứ nhắm một mắt, mở một mắt, giả vờ như không thấy gì vậy.
Phó Hoán vẫn giữ nguyên hình tượng lười biếng, kiệm lời như vàng thường ngày. Anh ít nói, nhưng sự tồn tại của anh lại rất mạnh, là một người hiếm khi bị người khác phớt lờ.
Thực ra Cố Thời Nghênh cũng không phải kiểu người quá hướng nội. Tiếng lòng của anh chỉ một mình cậu nghe thấy, chỉ cần chuyện chưa bị phơi bày ra ánh sáng, ai mà biết được cậu biết Phó Hoán thích mình chứ? Nghĩ đến đây, cậu lại thấy yên tâm phần nào.
Cậu tự thôi miên bản thân, người ta yêu thầm, lại chẳng nói ra, thế thì coi như không có gì!
Vừa định mở miệng, Phó Hoán vốn ít nói đột nhiên lên tiếng: “Hôm nay cậu dũng cảm lắm.”
Cố Thời Nghênh nghi ngờ Phó Hoán đang nói kháy mình, nhưng cậu không có bằng chứng, dù trước đó cậu đã chửi thầm anh là đồ ngốc.
Nhưng lúc này Cố Thời Nghênh chỉ có thể hùa theo, vui vẻ nói: “Chỉ là tình cờ đi ngang qua. Mà sao cậu lại bất ngờ xuất hiện vậy?”
So với việc cậu cứu người, Phó Hoán đột nhiên xuất hiện càng giống “anh hùng” trong màn “anh hùng cứu mỹ nhân” hơn, còn cậu chính là “mỹ nhân”.
Lúc đó cậu nhìn thấy Phó Hoán đè tên con trai kia xuống đất, một loạt thao tác như nước chảy mây trôi, trông ngầu phết.
Phì, cậu mới không phải “mỹ nhân”.
Phó Hoán: “Tôi cũng chỉ tình cờ đi ngang qua.”
Cố Thời Nghênh thầm nghĩ, vừa nãy trong lòng cậu đâu có đánh giá tôi như thế.
“Cảm ơn...”
Phó Hoán: “Nhưng lần sau trước khi đảm bảo an toàn cho bản thân, đừng có tự lao lên phía trước.”
Cố Thời Nghênh: “... Được rồi.”
Cậu muốn nuốt lại hai chữ “cảm ơn”, câu này với câu chửi cậu ngốc cũng có khác gì nhau đâu.
“Chuyện xảy ra bất ngờ quá, không nghĩ được nhiều.”
Phó Hoán: “Ừm.”
Hai người nói vài câu thì đã về đến trường.
Xe dừng ở tòa nhà gần ký túc xá, lúc về đến trường trời cũng đã tối, sau một hồi vật vã, Cố Thời Nghênh đói đến mức bụng kêu ục ục.
Đến ngã ba giữa nhà ăn và ký túc xá, Phó Hoán dừng lại.
“Tôi ra nhà ăn mua chút đồ, cậu muốn ăn gì không?”
Cố Thời Nghênh không dám cử động cánh tay lung tung: “Không kén chọn, gì cũng được.”
Phó Hoán: “Tôi xem rồi mua, nghĩ ra muốn ăn gì thì nhắn tin WeChat cho tôi.”
“Okela.” Cố Thời Nghênh tự giác mình là thương binh, không gây thêm phiền phức, vui vẻ chấp nhận lòng tốt của bạn cùng phòng.
Phó Hoán quay người bỏ đi, trong nháy mắt, đôi chân dài miên man ấy đã đi xa cả dặm.
Cố Thời Nghênh về đến ký túc xá vội vàng lôi điện thoại ra sạc, ngả người trên ghế, một tay lướt tin nhắn. Sinh viên đại học không thể rời xa điện thoại, dù tay bị thương cũng không ngoại lệ.
Trong điện thoại toàn là tin nhắn quan tâm của bạn bè, Trương Tri còn gửi cho cậu cả link bài đăng trên diễn đàn.
Diễn biến tiếp theo là sau khi họ rời đi, rất nhiều sinh viên đã vây lại, hợp lực khống chế tên con trai có ý định gϊếŧ người kia giao cho đồn cảnh sát. Cô gái bị doạ cũng đã đến đồn cảnh sát để lấy lời khai.
Chuyện ầm ĩ đến mức ban giám hiệu nhà trường cũng bị kinh động, giảng viên chủ nhiệm cũng gửi cho cậu mấy tin nhắn hỏi thăm tình hình vết thương. Cô gái được cậu giúp cũng thông qua người khác để xin WeChat của cậu rồi nhắn tin cảm ơn. Cố Thời Nghênh lần lượt trả lời từng người một.
Quan hệ của Cố Thời Nghênh cũng khá tốt, bạn cùng lớp chưa chắc đã thân hết, nhưng mấy người trong ký túc xá của Trương Tri rất thân với cậu, đều là anh em chí cốt, ai nấy đều rất quan tâm đến vết thương của cậu.
Ngay khi cậu đang chém gió hăng say nhất, cửa phòng ký túc xá được đẩy ra.
Phó Hoán xách hộp đồ ăn có logo của nhà ăn số 2 bước vào. Mùi thơm của các món xào bay khắp phòng, Cố Thời Nghênh hít hít mũi, hết muốn chơi điện thoại.
Cậu đói lắm.
Phó Hoán: “Ăn trước đã.”
Cố Thời Nghênh: “Cậu gọi món xào?”
Phó Hoán: “Ừm.”