Chương 5

Cậu thầm nghĩ, hôm nay chắc chắn mình bỏ mạng ở đây rồi...

Cậu giơ tay lên đỡ, nhưng con dao không hề chém xuống như dự đoán. Thay vào đó là một tiếng “rầm” long trời lở đất, kèm theo tiếng hét thảm thiết của tên kia.

Tiếp theo, Cố Thời Nghênh nghe thấy tiếng xương gãy “rắc” một cái.

“Á á á á á!”

Nghe còn thốn hơn cả vết rách trên tay cậu.

Cậu hạ tay xuống, thấy rõ người đã bẻ gãy tay cầm dao của hắn. Cậu thấy tên kia đã bị người ta đè xuống sàn nhà để chà qua chà lại.

Phó Hoán đã giật được con dao. Đôi giày thể thao màu đen của anh đạp thẳng lên má tên kia. Nếu dưới đất là bùn, chắc mặt hắn đã bị dúi vào vũng sình. Ánh mắt anh sắc lẹm, đầy tàn nhẫn.

“Á á á á á!”

Lương Kỳ chạy theo sau Phó Hoán, thốt lên: “Vãi lol!”

Phó Hoán cụp mi mắt, thu lại vẻ hung tợn rồi nói với Lương Kỳ: “Tôi gọi cảnh sát rồi. Lương Kỳ, cậu giữ hắn lại. Trong lớp có camera, có thể cung cấp cho cảnh sát.”

Lương Kỳ nghe thế là hiểu ngay: “Được, tôi canh thằng cháu này.”

Anh ta đổi chỗ cho Phó Hoán.

Trái tim treo lơ lửng của Cố Thời Nghênh cuối cùng cũng thả lỏng. Lúc này cậu mới cảm nhận được vết thương trên cánh tay và bắt đầu thấy đau rát.

Vết máu đỏ tươi trên tay khiến người ta phải nhíu mày. Phó Hoán nhìn Cố Thời Nghênh: “Đến bệnh viện.”

Cậu gật đầu, hiển nhiên không từ chối.

Phó Hoán có vẻ còn sốt ruột hơn cậu tưởng. Anh đưa tay đặt thẳng lên cánh tay cậu, và rồi, cả người Cố Thời Nghênh thẳng tưng.

Không phải vì anh chạm vào đúng chỗ bị thương, mà vì tiếng lòng của Phó Hoán phi thẳng vào não cậu.

[Tao muốn thằng ngu đó chôn cùng Cố Thời Nghênh.]

[Sao mình lại đi thích cái thằng ngốc nghếch đần độn này cơ chứ.]

[Ngu ngốc chết đi được!]

Cố Thời Nghênh lén ngước mắt nhìn Phó Hoán đã quay trở lại với gương mặt chán đời thường ngày: “...” Cậu đang nói tôi đấy à?

Trên đường đến bệnh viện, Cố Thời Nghênh cố gắng hết sức để không cho Phó Hoán chạm vào bất kỳ milimet da nào trên tay mình. Cậu thực sự sợ lại nghe thấy thêm bất cứ tiếng lòng động trời nào từ Phó Hoán nữa.

Lần đầu tiên nghe thấy chữ “thích” cậu có thể tự lừa mình dối người, nhưng giờ lại nghe lần thứ hai.

Bác sĩ nói: “May là con dao khá cùn, vết thương của cậu không cần khâu. Mấy ngày tới đừng để dính nước, cứ để bạn cậu bôi thuốc cho là được.”

Phó Hoán gật đầu: “Vâng.”

Cố Thời Nghênh cảm ơn bác sĩ, nhưng cậu ngại làm phiền Phó Hoán lắm. Mặc dù ở chung phòng ký túc xá hơn một năm nhưng hai người thực sự không thân thiết cho lắm, huống hồ bây giờ cậu còn nghe được cả tiếng lòng của Phó Hoán, ngại chết đi được!

Tại sao Phó Hoán lại thích cậu chứ?

Sao cậu không nhận ra Phó Hoán là gay nhỉ?

Cố Thời Nghênh nghĩ đến việc cuối tuần chắc chắn Phó Hoán sẽ không ở trường nên hớn hở nói: “Tôi nhớ cuối tuần cậu không ở trường, tôi nhờ bạn cùng lớp bôi thuốc cho là được rồi.”

Phó Hoán đút hai tay vào túi quần, thản nhiên đáp: “Cuối tuần này tôi ở lại trường.”

Cố Thời Nghênh: “Cảm ơn cậu đã cứu cái mạng chó này của tôi, tối nay mời cậu ăn cơm nhé.”

Phó Hoán nhìn vào cánh tay cậu: “Để lần sau đi, cánh tay của cậu...”

Cố Thời Nghênh vung vẩy cánh tay vừa được băng bó: “Không sao, tôi khỏe re.”

Vừa ra vẻ ta đây, vết thương hơi bị động, đau đến méo cả miệng.

Phó Hoán khẽ “hờ” một tiếng.

Cố Thời Nghênh: “Cậu đang cười nhạo tôi đấy.”

Phó Hoán thản nhiên: “Về trường trước đã, lần sau hãy mời, đây là bữa cơm của ân nhân cứu mạng, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên ăn gì.”

Cố Thời Nghênh: “Ồ.”

Cậu chỉ muốn trả hết ân tình này càng sớm càng tốt.

Mặc dù biết đối phương có chút ý đồ với mình, nhưng người ta cũng chưa nói ra, cậu đành phải giả vờ không biết.

Phó Hoán liếc nhìn vết thương vừa được băng bó của cậu: “Tối nay ăn gì đó thanh đạm đi.”

Cố Thời Nghênh bình thường thích ăn đậm vị, không cay không vui, lúc này cũng chẳng tiện nói gì.

“Được thôi.”

Bệnh viện ở ngay gần trường, đi taxi về cũng chỉ mất giá khởi điểm.

Vừa hay Cố Thời Nghênh có điện thoại, là Trương Tri gọi tới.

Phó Hoán chủ động đặt xe công nghệ.

Trương Tri: “Nghênh Nhi, cậu không sao chứ! Hu hu hu, may quá cậu vẫn còn sống!”

Cố Thời Nghênh: “Hả? Tất nhiên là tôi còn sống rồi.”

Trương Tri: “Trên diễn đàn trường đồn ầm lên là cậu bị người yêu cũ của bạn gái đâm cho mấy chục nhát, máu me đầm đìa nhập viện rồi còn gì? Sao vẫn nghe điện thoại được?”

Cố Thời Nghênh: “Đồn nhảm quá vậy, sao không nói tôi là anh hùng cứu mỹ nhân đi. Đừng tin đồn, đừng lan truyền đồn nhảm!”

Trương Tri: “Còn anh hùng cứu mỹ nhân nữa chứ, cậu sao rồi, bị thương nặng không? Tôi bắt xe về tìm cậu ngay đây, lo chết đi được!”

Cố Thời Nghênh: “Chỉ là rách da chút thôi, bị thương ngoài da ấy mà. Bạn cùng phòng đang ở cùng tôi, cậu cứ yên tâm dùng bữa với bạn đi.”