Chương 4

Phó Hoán đặt bút xuống, ánh nhìn dán vào bóng người đang di chuyển ngoài cửa kính.

Lương Kỳ bạn anh hỏi: “Nhìn cái gì thế?”

Phó Hoán lắc đầu: “Không có gì.”

Lương Kỳ huých tay anh: “Tối nay chơi sao?” Phó Hoán liếc xuống cánh tay anh ta. Lương Kỳ vội giơ tay xin lỗi: “Sorry, lần sau chú ý.”

Lương Kỳ: “Ê, đi đâu đấy?”

Anh ta nổi cơn tò mò cũng nhào dậy lon ton bám theo.

Cố Thời Nghênh không thấy nam sinh kia ở dãy phải, vậy chắc chắn hắn sang dãy trái.

Cậu đã đi nhanh hết ga, chỉ hy vọng đuổi kịp trước khi có chuyện.

Đang cầu trời khấn Phật thì một tiếng hét chói tai xé toang không khí!

Ở phòng 1102.

Cửa lớp mở toang. Bên trong chỉ còn ba cô gái chưa đi, cả ba đồng loạt hoảng loạn tột độ. Một cô cuống đến mức vứt luôn điện thoại, vừa chạy ra ngoài vừa đâm sầm vào Cố Thời Nghênh đang đứng ở cửa.

Nam sinh lúc nãy đội mũ hoodie hiện để lộ gương mặt dữ tợn. Hắn giơ con dao gọt hoa quả chĩa thẳng vào một cô gái tóc dài.

“Mày là con đàn bà thối tha! Xài tiền tao như nước, xài xong rồi muốn đá tao hả? Tao nói cho mày biết, không dễ vậy đâu. Hôm nay một là mày chết, hai là tao chết!”

Điều Cố Thời Nghênh sợ nhất vẫn xảy ra.

Cô gái bị dao dí run rẩy: “A... anh định làm gì? Em xài tiền của anh bao giờ?”

Hắn: “Tao dẫn mày đi ăn nhà hàng đắt đỏ, mua đồ hiệu cho mày, chẳng phải mày xài tiền của tao ư?”

Cô gái muốn phản biện, nhưng mũi dao gần chạm mũi mình, giọng run như cầy sấy.

“Là... là anh cứ ép tặng em. Em chưa bao giờ chủ động đòi...”

Hắn: “Tài khoản mạng xã hội của mày ngày nào cũng khoe túi hiệu, đồ skincare xịn. Không phải ám chỉ tao thì là gì?”

Cô gái: “...”

Đang điên tiết, hắn không hay biết phía sau đang có người lặng lẽ áp sát.

Cố Thời Nghênh kín đáo nháy mắt với cô gái, ra hiệu kéo dài câu chuyện, đừng để hắn ngoái lại.

Cô gái sợ run người, chẳng thể hoàn toàn bình tĩnh. Giờ mà mở miệng cãi là càng chọc điên hắn. Khổ nỗi cô ta lại ngồi giữa dãy, lùi cũng không lùi được. Ánh mắt cô ta dán chặt vào Cố Thời Nghênh đang từng bước tiến gần sau lưng hắn.

Không nghe được câu trả lời của cô gái, hắn càng điên tiết: “Nói! Đỗ Hân Hân, tại sao lại đòi chia tay tao!”

Cô gái: “Tụ... tụi mình không hợp nhau. Nếu anh nghĩ em tiêu tiền của anh, em có thể trả lại hết quà anh tặng, quy ra tiền mặt cũng được. A... anh bỏ dao xuống đi.”

Tay cầm dao của hắn run lẩy bẩy: “Mày khinh tao phải không! Mày chỉ muốn cặp với thằng nhà giàu!”

Cô gái vừa giải thích vừa liếc mắt về phía Cố Thời Nghênh đang mon men tới gần: “Anh hiểu lầm rồi, em không nghĩ thế, thật sự không nghĩ thế. Nhà em không thiếu tiền, em cũng không thiếu.”

Hắn rất nhạy cảm. Thấy cô gái nói chuyện nhưng mắt không nhìn mình, hắn đột ngột quay phắt lại và phát hiện ra Cố Thời Nghênh!

“Mẹ mày là thằng nào! Cút! Lại gần nữa là tao không khách sáo! À, tao biết rồi, mày chính là thằng mặt trắng nhà giàu nó thích!”

Cố Thời Nghênh oan như Thị Mầu: “Hiểu lầm rồi. Một, tôi không phải mặt trắng. Hai, tôi cũng không có tiền. Bạn học, cậu bỏ dao xuống đi, nguy hiểm lắm. Có chuyện gì không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng sao?”

Cậu đang tính kế xem làm thế nào để giật con dao của hắn.

Cùng lúc đó, nhân lúc hắn đang để ý Cố Thời Nghênh, cô gái bắt đầu nhúc nhích rời khỏi ghế. Nhưng khổ nỗi ghế lại là loại lật lên lật xuống, cô ta vừa cử động đã phát ra tiếng động. Hắn phát hiện ra, quay đầu nhìn cô ta, trong cơn kích động vung dao hướng vào ngực cô gái.

Cô gái sợ hãi hét lên một tiếng nữa: “Á!”

Cố Thời Nghênh hiện đứng chỉ cách hai mét. Chẳng nghĩ ngợi gì nữa, cậu lao thẳng tới sau lưng hắn, đè hắn sấp mặt xuống bàn.

Cô gái hoảng loạn ngửa người ra sau, con dao suýt găm vào tim. Mở mắt ra đã thấy một anh chàng đẹp trai dũng cảm đang đè bạn trai mình trên bàn, một tay ghì chặt lấy tay cầm dao của hắn.

Cố Thời Nghênh hét lên với cô ta: “Chạy mau!”

Dù hoảng loạn nhưng bản năng sinh tồn vẫn còn. Cô gái lách người khỏi ghế, loạng choạng chạy ra ngoài.

Hắn bị Cố Thời Nghênh đè, dùng hết sức bình sinh giãy giụa. Cố Thời Nghênh gần như không giữ nổi, lại còn phải canh chừng con dao của hắn vì sợ bị nó quẹt trúng.

Cậu nghiến răng, đúng là sắp không khống chế nổi thật. Bỗng thấy hối hận vì bình thường lười tập thể dục.

“Thằng chó, đừng có nhiều chuyện!”

Sức người có hạn. Tay hắn thô ráp, chắc ngày thường làm việc nặng không ít. Cố Thời Nghênh chỉ cầm cự được một lúc. Tay cầm dao của hắn vung ngược ra sau, hất văng cậu ra. Thậm chí cậu cảm thấy cánh tay nóng rát như bị dao cứa qua.

Cố Thời Nghênh vội lùi lại mấy bước, cố gắng kéo giãn khoảng cách với tên điên đang ngày càng cuồng loạn. Nhưng hắn đã bị hận thù che mờ mắt, siết chặt dao lao thẳng tới cậu.