Cậu ngửa cằm hỏi: “Tôi biết yêu cầu này có hơi vô lý, nhưng... được không?”
Vì anh em chí cốt, cậu đúng là liều mạng rồi. Sau này nhất định Trương Tri phải trả ơn cậu đàng hoàng!
Ánh mắt Phó Hoán lướt xuống, quét qua cậu rồi lại dời về bậc thang phía trước. Anh đi nhanh, Cố Thời Nghênh chỉ còn cách sải chân đuổi, vừa nhìn phản ứng của anh vừa bước xuống.
Bất ngờ, cậu lơ đãng hụt chân, người lao về phía trước. Trong cơn hoảng, cậu chỉ kịp với tay bám vào lan can và người bên cạnh.
Một bàn tay lớn chụp chắc lấy cánh tay cậu. Giọng nói trầm thấp vang ngay bên tai.
“Nhìn đường.”
Cố Thời Nghênh vừa định cảm ơn, còn chưa mở miệng thì trong đầu đã bật lên một câu lạ hoắc, nghe xong da gà dựng đứng:
[Thật muốn trói Cố Thời Nghênh lên giường, không cho cậu đi thích ai khác.]
Cố Thời Nghênh đứng đơ một giây. Cậu tưởng mình nghe nhầm.
Lúc này, Phó Hoán đã buông tay cậu ra. Xác nhận cậu không sao, anh sải bước đi tiếp xuống tầng.
Còn Cố Thời Nghênh thì đứng như trời trồng, chưa bước nổi bậc kế tiếp.
Vừa rồi cậu nghe được tiếng lòng của Phó Hoán hả?
Đúng là có mấy bạn khác ở cầu thang, nhưng nãy giờ ngoài Phó Hoán ra đâu có ai chạm vào cậu. Chỉ có anh đυ.ng tay trần lên da cậu thôi.
Nhưng cái câu trong đầu khi nãy...
Chắc chắn là cậu nghe nhầm! Ắt hẳn là vậy!
Dù ngoài miệng tự nhủ “chuyện thường thôi mà”, cả buổi chiều Cố Thời Nghênh vẫn không sao tập trung nghe giảng nổi, tâm trí chạy đi chạy lại tám trăm vòng.
Rốt cuộc vì sao Phó Hoán lại nghĩ như thế chứ?
Cái gì mà “trói lên giường, không cho đi thích ai khác” nghe dị quá trời. Người bình thường nghĩ thế thật á?
Cả buổi, cậu cố gắng liệu pháp tự chữa lành: Khẳng định đi khẳng định lại chắc chắn mình nghe nhầm!
“Nghênh Nhi, mơ mộng gì đấy? Tan học rồi, không đi sao?”
Trương Tri vỗ vai cậu.
“Không có gì, đi ngay đây.”
Giờ này thang máy đông như nêm, hai đứa quyết định đi thang bộ.
Vừa đi vừa tán dóc.
“Cuối tuần này cậu định làm gì, đi làm thêm hay ở trường?”
“Tuần này không làm.”
“Hay đi chơi với tôi? Tôi dắt thằng bạn đi tham quan mấy chỗ hot.”
Bạn cấp ba của Trương Tri ghé thăm hai ngày, cuối tuần này nó phải làm hướng dẫn viên bất đắc dĩ.
“Trời nóng muốn xỉu, tôi không muốn ra ngoài.” Cố Thời Nghênh vừa nhìn bậc thang vừa nói: “Hai đứa bây cứ đi đi.”
Bình thường cậu còn hứng thú đi hít khí trời. Nhưng từ ngày có cái năng lực đọc tâm trời giáng, hễ ra ngoài là có nguy cơ chạm người. Nhất là mấy khu du lịch cuối tuần, người đông như kiến, để não cậu bị nhét đầy mấy cái tiếng lòng kỳ cục thì chỉ có phát điên.
Trương Tri: “Về tôi mua đồ ngon cho cậu.”
Cố Thời Nghênh đang định đáp thì thấy phía trước có một nam sinh ngược dòng người xuống cầu thang chen lên. Hắn đội mũ áo hoodie, mặt hốc hác lộ cái cằm lởm chởm râu và đôi mắt cụp xuống.
Bình thường gặp người đi ngược chiều cậu chẳng bận tâm. Nhưng lúc lướt qua, hắn vô ý quệt vào cánh tay cậu.
[Cầm dao đâm chết con đàn bà nɠɵạı ŧìиɧ đó. Một nhát không đủ. Ba nhát. Mười nhát. Năm mươi nhát. Cho nó chảy máu đến chết!]
Một câu tiếng lòng đẫm máu phang thẳng vào đầu Cố Thời Nghênh, dọa tim cậu suýt ngừng đập.
Đây là suy nghĩ của hắn lúc này ư? Quá đáng sợ!
Cậu vội ngoái lại nhìn. Ống tay áo hoodie phồng lên, phần hằn lên như cán dao.
Không thể nào là thật chứ?
Suốt một tháng qua cậu nghe bao tiếng lòng linh tinh của bạn học. Dù ai cũng có góc tối, nhưng chưa ai nghĩ tới chuyện gϊếŧ người.
Trương Tri thấy cậu bỗng khựng lại: “Gì vậy, đứng thế là bị người ta húc cho coi.”
Cố Thời Nghênh quay người nhìn lên: “Cậu về ký túc trước đi. Tôi để quên điện thoại trên lớp, tôi quay lại lấy.”
Cậu thấy bất an. Nếu tên kia thật sự mang dao định làm bậy, ít ra cậu còn kịp báo cảnh sát. Không biết thì thôi, chứ biết rồi mà làm ngơ, lỡ có chuyện là mất mạng người ta đó.
Trương Tri tin sái cổ, vừa định nói thêm thì thấy cậu đã quay đầu phóng ngược dòng.
“Chạy ghê vậy trời?”
Cố Thời Nghênh đúng là chạy hết ga, nhưng cậu đang ngược chiều dòng người. Không phải ai cũng có ý thức đi bên phải, có người còn chắn ngang, suýt nữa cậu để vuột mất.
Nam sinh kia như không biết mệt, cứ thế leo mãi.
Lúc xuống Cố Thời Nghênh đã đi ba tầng, giờ đuổi theo lên trên, ít nhất cũng năm tầng.
Giữa chừng, đầu cậu vẫn bị đủ loại tiếng lòng sinh viên bắn như mưa, ồn ào như chợ vỡ.
Đối phương rẽ vào tầng 11.
Cố Thời Nghênh thở phào, dừng lại ở tầng 11.
Nhưng đứng giữa hành lang mới nhận ra hai bên đều là phòng học. Nam sinh kia rẽ trái hay rẽ phải?
Cậu quyết định tìm bên phải trước. Cầu mong đừng xảy ra chuyện gì.
Giữa lớp và hành lang là vách kính, nhìn vào trong thấy rõ mồn một tiện cho việc quan sát tình hình.
Trong lúc cậu lướt từng phòng để dò, bản thân không để ý có người trong một lớp đã để mắt đến mình.