Phó Hoán đưa ra một câu trả lời bất ngờ: “Đi được.”
Dương Thư Hành: “Đây là lần đầu tiên phòng mình tụ tập đi chơi đông đủ, vậy quyết định thế nhé, bảy rưỡi bắt đầu, bảy giờ các cậu có mặt là được, chiều mai tôi sẽ đến sớm chuẩn bị, không đi cùng các cậu.”
Quan Kiều đề nghị: “Vậy ba chúng ta cùng đi nhé.”
Phó Hoán: “Được.”
Cố Thời Nghênh không muốn làm tụt hứng: “Tôi cũng được.”
Cậu cũng không có cửa từ chối, đành phải đồng ý.
Nhưng chẳng phải trước nay Phó Hoán không tham gia mấy hoạt động này sao? Tại sao lần này lại đồng ý?
Vừa nãy cậu còn chắc mẩm Phó Hoán không đi nên mới đồng ý đấy chứ.
Giữa việc tránh mặt Phó Hoán và xem livehouse, Cố Thời Nghênh nghiến răng chọn vế sau, không thể phụ lòng tốt của Dương Thư Hành được.
Quan Kiều là một người rất chú trọng chi tiết, làm việc gì cũng có kế hoạch, cậu ấy đi chơi hai ngày, kế hoạch hoàn toàn được sắp xếp theo từng phút từng giây, là một J-person chính hiệu.
Quan Kiều hỏi Cố Thời Nghênh và Phó Hoán: “Ngày mai đi bằng gì? Đi tàu điện ngầm không?”
Phó Hoán tra địa chỉ trên điện thoại: “Ngày mai tôi có thể mượn xe của Lương Kỳ lái đi.”
Quan Kiều: “Vậy thì tốt quá, chúng ta xuất phát lúc bốn rưỡi chiều, trừ thời gian kẹt xe trên đường, trước năm rưỡi là đến nơi, còn có thể cùng nhau ăn tối.”
Cố Thời Nghênh: “Tôi không có ý kiến.”
Phương tiện đi lại, thời gian xuất phát, thậm chí cả bữa tối cũng đã được sắp xếp ổn thỏa.
Mấy bạn cùng phòng của cậu ai cũng ngầu lòi như có siêu năng lực vậy.
Phó Hoán: “Được.”
Ngày hôm sau, Cố Thời Nghênh không hề thấy bóng dáng Phó Hoán đâu, nhưng trước bốn rưỡi chiều, anh đã gửi vị trí cho cậu và Quan Kiều.
Nhiệt độ hôm nay lại tăng cao, cậu mặc áo sơ mi màu xanh lam nhạt oversize.
Cố Thời Nghênh và Quan Kiều tìm thấy Phó Hoán đang đợi họ ở bãi đậu xe.
Phó Hoán thấy họ liền uể oải giơ tay lên, giọng nói vẫn nhàn nhạt như mọi khi: “Đây.”
Quan Kiều nhìn thấy thương hiệu xe lập tức la oai oái.
“Xe của Lương Kỳ xịn ghê, nhà giàu có khác!”
Cậu ấy không khách khí lên ngồi ghế sau, Cố Thời Nghênh cũng muốn ngồi phía sau lại bị Phó Hoán túm cổ tay.
“Cố Thời Nghênh, cậu ngồi ghế phụ xem định vị đi.”
Ngay khoảnh khắc cổ tay Cố Thời Nghênh tiếp xúc với lòng bàn tay ấm áp của Phó Hoán, tiếng lòng của anh đúng hẹn vang lên.
[Cúc áo cài thấp thế này, chắc hôn xương quai xanh sướиɠ lắm.]
Cố Thời Nghênh thầm nghiến chặt quai hàm: “...”
Mẹ nó chứ tôi muốn cắn chết cậu.
Cậu thầm cười lạnh trong lòng, đã không thay đổi được tiếng lòng của Phó Hoán, vậy thì cậu sẽ thay đổi chính mình.
Cố Thời Nghênh nặn ra một nụ cười nhìn Quan Kiều: “Lão Quan, cậu ngồi ghế phụ xem giúp định vị được không? Hướng của tôi không tốt lắm.”
Quan Kiều: “Được chứ, để tôi xem định vị.”
Phó Hoán: “...”
Sau khi lên xe, Cố Thời Nghênh nhanh chóng cài lại cúc áo trên cổ, quyết không cho Phó Hoán một cơ hội nào để ảo tưởng về mình!
Quan Kiều là một người thực hiện công việc rất nghiêm túc, phẩm chất vô cùng chính trực. Phó Hoán gậy ông đập lưng ông, cả quãng đường phải nghe Quan Kiều tường thuật trực tiếp.
Quan Kiều: “Ngã tư tiếp theo rẽ phải.”
Quan Kiều: “Đèn đỏ, đèn đỏ, phía trước có người đi bộ, đừng vượt đèn đỏ.”
Quan Kiều: “Phó Hoán, đèn vàng cũng nguy hiểm lắm, cậu đừng có vượt!”
Phó Hoán nghe đến mức thái dương giật thình thịch: “Không cần chỉ đường cho tôi nữa.”
Quan Kiều: “Không phải cậu bảo chúng tôi bật định vị sao?”
Phó Hoán: “Giờ không cần nữa, đường này tôi quen rồi.”
Quan Kiều: “Được, vậy tôi tắt.”
Cố Thời Nghênh ở hàng ghế sau cúi đầu mím môi kìm nén sự sung sướиɠ của mình, nỗi ấm ức bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa.
Cuối cùng cũng tìm ra cách trị Phó Hoán. Nếu cậu đã có thể nghe thấy tiếng lòng, vậy thì cậu sẽ tìm ra quy luật, lợi dụng quy luật đó, tiếng lòng chính là lỗ hổng của Phó Hoán. Cậu chỉ cần né tránh một cách hợp lý là nhất định có thể dập tắt được tình cảm của Phó Hoán dành cho mình.
Thấy Phó Hoán bực bội là cậu sướиɠ, nếu không thì người bực tức sẽ là chính cậu.
Hừ, cho cậu cái tội động tí là chạm vào tay tôi.
Ba người họ theo kế hoạch ban đầu tìm một quán ăn gần đó dùng bữa. Xung quanh là khu vực sầm uất, cuối tuần lượng người qua lại rất đông, đợi họ xếp hàng ở quán mì xong xuôi, rồi ăn xong đi ra thì đã gần bảy giờ.
Quán mì này là do Dương Thư Hành giới thiệu, Cố Thời Nghênh thấy cũng tàm tạm, cậu thực sự không thích ăn mì, nhưng lại không tiện làm mất hứng, cuối cùng cậu chỉ ăn nửa bát.
Sắp đến giờ vào cửa, địa điểm biểu diễn livehouse của Dương Thư Hành nằm ngay trong trung tâm thương mại cùng tầng với quán mì.
Trong lúc đợi thang máy đi lên, Phó Hoán nói với họ là đi hút điếu thuốc và bảo hai người lên trước.
Cố Thời Nghênh và Quan Kiều đều là lần đầu tiên đến xem livehouse, hai người hớn hở đi xếp hàng vào cửa.