Chương 2

Cố Thời Nghênh: “...” Hóa ra nhỏ này có dụng ý khác: “Để tôi về hỏi cậu ấy đã.”

Liễu Văn Tình giấu không nổi niềm vui trên mặt: “Vậy tôi add Wechat của cậu nhé, làm phiền cậu rồi.”

Cố Thời Nghênh chẳng cần hỏi mục đích cũng đoán được. Nhìn sắc mặt là biết ngay người cô thích không phải thằng bạn chí cốt của cậu. Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, một màn ngược tâm mini.

“Không có gì. Nhưng tôi không dám chắc cậu ấy sẽ đồng ý add đâu.”

Cậu cũng khó từ chối thẳng, dù gì hai người cũng quen biết. Nhưng vụ này lại chẳng thể kể cho thằng bạn thân, đành phải về tìm Phó Hoán nói rõ tốt nhất là đừng dính vào. Còn chuyện anh muốn yêu kiểu gì, yêu ai... ờ thì, đó là quyền của anh.

Phòng ký túc của Cố Thời Nghênh là phòng bốn người. Bốn đứa con trai đến từ bốn khoa khác nhau, lịch học lệch tứ tung nên quan hệ với ba người còn lại chỉ ở mức “ổn ổn”.

Riêng Phó Hoán thì... xin lỗi, nằm ngoài vùng “ổn ổn” đó.

Cậu thật sự không thân với Phó Hoán. Người này kiểu bí ẩn bí ẩn, ngày thường ít nói, mà nói chuyện với cậu lại càng hiếm.

Ban ngày Cố Thời Nghênh ít khi chạm mặt Phó Hoán ở ký túc, cậu cũng chẳng mấy khi hóng xem giờ giấc sinh hoạt của anh ra sao.

Về đến phòng đã thấy người ở đó. Bạn cùng phòng đang đeo tai nghe cày game nên cậu không quấy rầy. Cậu nhấp từng ngụm trà sữa ô long dành dành lạnh, cái nóng và bực dọc bám ngoài đường coi như được trôi tuột đi. Chẳng mấy chốc, cốc cạn đáy mà dưới vẫn còn mấy hạt trân châu chưa hút lên nổi.

Rột, rột, rột.

Ục ục.

Ục ục.

Ục ục.

Cay cú thật sự, hút mãi không lên!

Thôi bỏ.

Cậu đứng dậy quẳng cốc vào thùng rác sau cửa. Vừa định quay người thì cửa phòng bật mở, một cái bóng cao ráo gần như bao trùm lên cậu. Ngửa đầu lên, Cố Thời Nghênh bỗng thấy áp lực đến từ chênh lệch chiều cao.

Phó Hoán đã về.

Cố Thời Nghênh tự nhận mình cao 1m82 là ổn áp trong giới trai thẳng. Nhưng so với 1m92 của đối phương thì xin phép thấp bé nhẹ cân, không muốn đứng chung khung hình luôn.

Chợt nhớ tới chuyện đứa bạn thân, cậu chủ động lên tiếng: “Cậu về rồi.”

Phó Hoán hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ: “Ừ, không để ý cậu đứng sau cửa.”

Cố Thời Nghênh lắc đầu: “Không sao, cậu chưa đυ.ng vào tôi.”

Phó Hoán gật nhẹ, bước lách qua cậu đi về phía ghế, mở máy tính trên bàn.

Cố Thời Nghênh đứng ngẩn tại chỗ, đắn đo xem có nên nói chuyện cô gái Liễu Văn Tình bạn cậu đang theo đuổi muốn xin Wechat của Phó Hoán không.

Mà cậu với anh có thân đâu, tự dưng nói cái này nghe lạc quẻ thế nào ấy.

Cậu lề mề ngồi lại bàn mình. Quyển sách mở sẵn ra đó nhưng mắt chẳng vào chữ nào, khóe mắt cứ liếc sang góc nghiêng của Phó Hoán.

Phó Hoán đẹp trai theo kiểu nét nào ra nét nấy, rõ ràng sắc sảo, chỉ tội gương mặt lúc nào cũng treo biểu cảm “đời chả thú vị”.

Giường của hai người được kê song song, chỉ cần ngoảnh đầu là thấy nhau.

Rốt cuộc phải mở lời với một bạn cùng phòng không mấy quen thân như thế nào đây? Lại còn không kể chuyện này cho bạn chí cốt được.

Cậu chần chừ một lúc thì Phó Hoán đã trèo lên giường ngủ trưa.

Thế là Cố Thời Nghênh lỡ mất thời cơ vàng. Cậu cũng đành leo lên giường mình chợp mắt. Dù sao chuyện nhà người ta, ngủ trước cái đã.

Ôm gối ôm ngủ vẫn là sướиɠ nhất.

Một tiếng sau, Cố Thời Nghênh bật dậy sau giấc trưa, đột nhiên nhớ ra “nhiệm vụ nho nhỏ”. Nhìn sang giường bên, Phó Hoán đã biến mất.

Đi lúc nào vậy trời?

Thôi kệ, đi học trước.

Cậu phóng cái vèo xuống giường, ngẩng lên thì thấy Phó Hoán từ ban công bước vào.

Anh tiện tay vén rèm sang một bên. Ánh nắng tràn vào làm căn phòng đang lờ mờ sáng bừng, gương mặt điển trai nửa giấu trong bóng râm bỗng rõ mồn một nét nào ra nét nấy.

Cố Thời Nghênh chạm mắt Phó Hoán. Nhưng mặt anh lạnh quá, hốc mắt sâu, nhìn vào là cậu nghẹn họng luôn. Khi anh liếc qua, Cố Thời Nghênh bỗng bận rộn gãi gãi cái tay hoàn toàn không ngứa, rồi vòng qua anh chui thẳng vào nhà vệ sinh.

Cố Thời Nghênh vừa đi ra thì thấy Phó Hoán nhét mấy quyển sách vào balo rồi đứng dậy đi thẳng.

Cậu hơi sốt ruột. Hôm nay là thứ Sáu, mà tối thứ Sáu nào Phó Hoán cũng rời trường, tới sáng thứ Hai mới quay lại.

Cậu vớ ngay cái balo của mình rồi phi theo.

Chân tay anh dài như người nhện, cậu chỉ chậm có mấy giây mà anh đã tới ngay chiếu nghỉ cầu thang.

“Phó Hoán, đợi đã!”

Cố Thời Nghênh chạy lúp xúp hai bước đuổi kịp anh đang xuống cầu thang.

Phó Hoán nghiêng đầu, nhướng mắt: “Có chuyện gì?”

Cố Thời Nghênh: “Là... nếu có cô gái tên Liễu Văn Tình muốn add Wechat của cậu, cậu có thể đừng đồng ý không?”

Phó Hoán: “Ý gì?”

Cố Thời Nghênh: “Tức là... chắc cô ấy định theo đuổi cậu, nhưng tôi...”

Phó Hoán lạnh mặt liếc cậu một cái, không đáp. Rõ là không muốn bắt cái miếng này. Bước chân anh vẫn không dừng, Cố Thời Nghênh chỉ đành lật đật bám theo.