Chương 19

Từ sân bóng rổ đến ký túc xá nữ có một khoảng cách nhất định, hai người bế mèo đi trên đường khá thu hút sự chú ý, chủ yếu là vì hai trai đẹp ôm một con mèo bẩn thỉu, khung cảnh rất đáng yêu, một vài bạn học đi ngang qua đã lén chụp lại khoảnh khắc đẹp dưới ánh đèn đường.

Tuy nhiên, một trong hai nhân vật chính lại bắt đầu không ngừng vỗ vào cánh tay của mình.

Bép, bép, bép!

Cố Thời Nghênh giơ tay phải vỗ vào tay trái của mình.

Phó Hoán không hiểu sao cậu tự dưng tát mình: “Cậu làm gì đấy?”

Cố Thời Nghênh buồn bực nói: “Có muỗi đốt tôi.”

Phó Hoán: “Ở đây nhiều cây, bên dưới lại có cống rãnh, dễ sinh muỗi, lần sau ra ngoài thì xịt ít nước hoa chống muỗi.”

Cố Thời Nghênh nhìn nốt sưng đỏ nổi lên trên cánh tay mình, gãi gãi: “Thôi được rồi, sao muỗi không đốt cậu nhỉ.”

Phó Hoán cười nhẹ: “Chẳng phải có cậu ở bên cạnh thu hút hỏa lực rồi sao?”

“Lời này của cậu rất gây thù chuốc oán đấy.” Cố Thời Nghênh cảm thấy Phó Hoán dù có tiếng lòng hay không có tiếng lòng vẫn luôn chọc tức người khác như nhau.

“Đây là sự thật.” Phó Hoán nhún vai.

Lúc không nghe thấy tiếng lòng thì mỉa mai người khác, lúc nghe thấy tiếng lòng thì vàng khè đến mức muốn đấm cho một phát, sao một người lại có thể có nhiều bộ mặt như vậy.

Cố Thời Nghênh lườm anh một cái, sau đó lại gãi gãi cánh tay, còn bấm một hình chữ thập lên trên đó, hình như có chút tác dụng, nhưng cũng chỉ đơn giản là tác dụng tâm lý.

Trong lúc bị cơn ngứa hành hạ, cuối cùng họ cũng đến dưới lầu ký túc xá nữ của đàn chị.

Đàn chị nhìn thấy Thảo Mai, cảm động muốn rớt nước mắt, lại cảm ơn Cố Thời Nghênh lần nữa.

“Cảm ơn em nhiều lắm, em trai!”

Cố Thời Nghênh bị cảm ơn nên mất tự nhiên, đàn chị quá nhiệt tình: “Không có gì, là chị Đại Quất tìm thấy Thảo Mai, còn người bắt được Thảo Mai là bạn cùng phòng của em.”

Cậu vừa hay kéo Phó Hoán ra.

“Vậy cũng phải cảm ơn hai em, chị chuyển tiền công cho em rồi nhé, cảm ơn hai em trai.”

Cố Thời Nghênh liếc nhìn số tiền đàn chị chuyển, thầm nghĩ người nuôi mèo quả nhiên hào phóng, chỉ hai tiếng đồng hồ như vậy đã kiếm được 500 tệ.

Đàn chị hài lòng đưa Thảo Mai về.

Trên đời lại bớt đi một con mèo hoang, khi thuật đọc tâm của cậu giúp đỡ người khác, cảm giác hạnh phúc của cậu cũng tăng lên, tâm trạng cũng tốt hơn.

Ký túc xá nữ và ký túc xá nam rất gần nhau, đi một lát là tới.

Sau khi rửa tay, Cố Thời Nghênh loay hoay một hồi trên điện thoại.

Ting.

Phó Hoán vừa rửa tay xong, chuẩn bị lấy quần áo đi tắm thì điện thoại rung nhẹ, anh thấy tin nhắn Cố Thời Nghênh gửi cho mình.

Phó Hoán: “Sao lại chuyển tiền cho tôi.”

Cố Thời Nghênh: “Tiền công cậu giúp tôi đó.”

Thực ra, chủ yếu là vì cuối tuần trước cậu bị thương, Phó Hoán mua cho cậu cả bữa sáng lẫn bữa tối nhưng cậu chưa trả tiền, nhân cơ hội này thanh toán sòng phẳng với đối phương luôn.

Phó Hoán: “Không cần nhiều thế.”

Cố Thời Nghênh: “Là chị ấy cho nhiều, với cả cậu còn liều mình đối mặt với nguy cơ phải tiêm phòng dại để bắt mèo, đây là việc nên làm.”

Phó Hoán không nói gì thêm, anh nhấn nhận tiền rồi nói: “Lần sau có chuyện tốt thế này cứ tìm tôi.”

Cố Thời Nghênh nhếch mép cười, thầm nghĩ mơ nhé, sẽ không cho cậu cơ hội tiếp cận tôi đâu!

Phó Hoán và Cố Thời Nghênh lần lượt đi tắm.

Lúc Cố Thời Nghênh đi ra, Quan Kiều và Dương Thư Hành đều đã về phòng, tuần này hai người này ăn ý ở lại trường.

Dương Thư Hành vừa vào đã đập một tấm vé lên bàn của họ.

Cố Thời Nghênh vẫn đang lau tóc, cầm tấm vé lên: “Cái gì đây?”

Dương Thư Hành vênh cái mặt idol phi giới tính của mình lên: “Ban nhạc của bọn tôi có một buổi biểu diễn livehouse vào ngày mai, nếu mấy cậu không có việc gì thì đến cổ vũ cho tôi nhé.”

Dương Thư Hành học khoa Âm nhạc, cùng bạn bè lập một ban nhạc, hắn là tay guitar trong ban nhạc, bình thường ngoài giờ học ra thì toàn luyện hát cùng ban nhạc.

Trong mắt Cố Thời Nghênh, Dương Thư Hành chính là mối quan hệ trong showbiz tương lai của cậu.

Tối nay Trương Tri đi giao lưu, với hiểu biết của cậu về cậu ta thì ngày mai chắc chắn có hoạt động khác, đành phải tự đi thôi.

Cố Thời Nghênh: “Cậu không cầm đi bán lấy tiền sao?”

Dương Thư Hành: “Bọn tôi cũng đâu phải nhóm nhạc nổi tiếng cho cam, chỉ có một ít fan nhỏ, không sao đâu.”

Cố Thời Nghênh: “Vậy tôi đến trải nghiệm không khí hiện trường xem sao.”

Cậu mới chỉ xem Dương Thư Hành biểu diễn trong đêm hội Trung thu năm ngoái, thỉnh thoảng hắn cũng luyện hát trong phòng, nhưng thật sự chưa xem biểu diễn livehouse bao giờ.

Dương Thư Hành lại hỏi Quan Kiều: “Lão Quan, cậu thì sao? Tối mai có rảnh không?”

Quan Kiều: “Tất nhiên là phải đến cổ vũ cho cậu rồi.”

Dương Thư Hành không trông mong Phó Hoán sẽ đi, nhưng vẫn lịch sự nói: “Anh trai Hoán, nếu cậu không rảnh thì thôi vậy.”