Phó Hoán tưởng Cố Thời Nghênh giật mình vì sự xuất hiện của mình, lại hỏi một lần nữa: “Cậu tìm gì ở đây thế?”
Cố Thời Nghênh vỗ vỗ ngực, cố gắng đối mặt với Phó Hoán bằng một tâm thái bình thường: “Tôi đang tìm mèo.”
Phó Hoán nhìn vào bụi cây nhỏ bên trong, một mảng tối đen: “Ở đâu?”
Cố Thời Nghênh bật đèn pin điện thoại, chỉ vào cái bóng xám trắng giữa đám cỏ dại và bụi cây nhỏ bên cạnh hàng rào sắt.
“Thấy không? Nó đang ngồi xổm trong đó, lúc soi đèn mắt nó sẽ phát ra ánh sáng xanh, tay tôi không với tới, không bắt được nó.”
Phó Hoán ngồi xổm cạnh cậu gật đầu: “Đúng là không dễ bắt.”
Cố Thời Nghênh nảy ra một ý: “Cậu có bị dị ứng lông mèo không? Có thể giúp tôi bắt nó ra được không.”
Phó Hoán hứng thú nhìn cậu, giọng điệu thoải mái: “Sao cậu lại muốn bắt nó, tự nuôi sao?”
Cố Thời Nghênh: “Bắt giúp một đàn chị.”
Phó Hoán ngắt một chiếc lá bị cắt tỉa chỉ còn lại một nửa, giọng nói hạ xuống mấy tông: “Đàn chị? Phạm vi kết bạn của cậu cũng rộng ghê.”
Não Cố Thời Nghênh đang nghĩ cách bắt con mèo ra, không nghĩ sâu ý của Phó Hoán, cũng không phát hiện ra cảm xúc của anh trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã có sự biến động.
“Là chị ấy tìm đến tôi, cậu có thể bắt giúp tôi được không?” Cố Thời Nghênh ngồi xổm mỏi rồi, dứt khoát ngồi bệt xuống đất, chớp chớp đôi mắt hạnh long lanh mong chờ nhìn Phó Hoán.
“Được, nhưng cậu lại nợ tôi thêm một bữa nữa.” Phó Hoán nhân cơ hội cháy nhà hôi của.
Cố Thời Nghênh nghĩ đến chuyện mình trước đây khoác lác, Phó Hoán cứu cậu một mạng, cậu còn nợ người ta một bữa.
Cậu nhìn trái nhìn phải, cũng không có người quen, càng không thể gọi đàn chị đến.
Một bữa với hai bữa hình như cũng không có gì khác biệt, cũng không phải là không thể mời đối phương đến nhà ăn.
Cố Thời Nghênh giả vờ thoải mái, thể hiện sự hào phóng và dũng cảm của trai thẳng: “Không thành vấn đề.”
Cậu mà không đồng ý nữa, lát nữa con mèo kia sẽ chạy mất.
Cố Thời Nghênh thúc giục Phó Hoán: “Bắt nhanh, bắt nhanh, đừng để nó chạy.”
Phó Hoán: “Biết rồi, cậu cầm điện thoại soi đèn cho tốt đi, bên trong không thấy rõ lắm.”
Tay Phó Hoán dài, vừa hay có thể với tới Thảo Mai đang trốn bên trong. Tuy nhiên, khi anh sắp chạm vào, con mèo bên trong đột nhiên giơ móng vuốt về phía Phó Hoán, anh nhanh nhạy mới không bị mèo cào vào tay.
Cố Thời Nghênh cũng thấy được: “Chị ấy nói với tôi con mèo này không dữ, sao nó dám cắn người.”
Phó Hoán nói: “Mèo cưng chạy ra ngoài, ở bên ngoài quá lâu, bị sợ nên stress rồi.”
Mặc dù tiếng lòng của Phó Hoán gây cho cậu không ít phiền phức, nhưng Cố Thời Nghênh không thể không quan tâm đến an nguy của anh, bị động vật nhỏ cắn hoặc cào đều phải tiêm vắc-xin dại.
Cố Thời Nghênh sốt ruột, không ngờ con mèo này còn có phản ứng stress: “Vậy sao giờ, tôi không có kinh nghiệm nuôi mèo.”
Cậu nghĩ đến việc mình có mang theo đồ ăn vặt đàn chị đưa, liền lôi trong túi ra và đưa cho Phó Hoán.
“Hay là thử dùng đồ ăn vặt dụ nó ra.”
Phó Hoán xé túi đóng gói, đưa về phía Thảo Mai.
Thảo Mai bị bỏ đói hai ngày, ngửi thấy mùi đồ ăn vặt quen thuộc, một lúc sau liền không kêu nữa, còn ngoạm lấy miếng cá khô trên đầu ngón tay Phó Hoán nhai rôm rốp.
Phó Hoán nhân lúc nó mất cảnh giác, vươn cánh tay dài ra, nhanh chóng túm gáy mèo nhấc nó ra khỏi bụi cây.
Cố Thời Nghênh thở phào nhẹ nhõm: “Lợi hại ghê, anh bạn.”
Phó Hoán liếc cậu một cái rồi đặt con mèo xuống đất, tay đè lên cổ nó hỏi: “Đưa đi đâu?”
Cố Thời Nghênh: “Tôi đưa qua cho chị ấy, đỡ phải để chị ấy chạy từ ký túc xá đến tìm tôi.”
Phó Hoán hừ nhẹ: “Không ngờ cậu cũng là một chàng trai ấm áp đấy.”
Cố Thời Nghênh cười với anh, gãi đầu nói thật: “Chị ấy nói trả công cho tôi, tôi kiếm tiền của chị ấy, chị ấy là bà chủ của tôi.”
Hiện giờ cậu thật sự không nghĩ nhiều như vậy.
Phó Hoán nhấc con mèo cưng bẩn thỉu đến mức sắp không nhìn ra hình dáng ban đầu lên: “Vậy đi thôi, tôi giúp cậu đưa qua.”
Cố Thời Nghênh: “Hay là cậu đưa cho tôi đi, nó bẩn lắm.”
Phó Hoán: “Tôi chơi bóng xong tay cũng chưa rửa, không ảnh hưởng.”
Cố Thời Nghênh thấy anh không miễn cưỡng: “Vậy được rồi, cậu không chơi bóng nữa sao?”
Cậu lại cho Thảo Mai ăn thêm hai con cá khô nữa, con mèo trong lòng Phó Hoán yên tĩnh đến lạ, hoàn toàn mất vẻ giương nanh múa vuốt như ban đầu.
Phó Hoán: “Không chơi nữa, trời nóng quá.”
Cố Thời Nghênh đi xe đạp đến, Phó Hoán bế mèo, còn cậu thì treo quả bóng rổ bọc lưới của Phó Hoán lên đầu xe của mình rồi đẩy đi.
Hai người đã một tuần không tương tác với nhau, thế mà lại có thể vì chuyện bắt mèo mà đi chung trên con đường trong trường.
Cố Thời Nghênh liên lạc với đàn chị, còn chụp cho Thảo Mai bẩn thỉu mấy tấm ảnh, sau khi đối phương xác nhận đây chính là con mèo của mình, liền gửi cho cậu mấy tin nhắn cảm ơn trong WeChat.