Chương 17

Tất nhiên Cố Thời Nghênh phải quan tâm một chút: “Sao thế?”

Trương Tri: “Cô ấy từ chối trà sữa của tôi.”

Cố Thời Nghênh: “Đã thích người khác rồi, từ chối trà sữa của cậu không phải là bình thường sao? Cậu cũng đâu phải mới biết.”

Mặt mày Trương Tri méo xệch như sắp khóc: “Tôi thấy cô ấy xách trà sữa lên lầu, hình như là đưa cho người khác, tôi còn chưa được uống trà sữa cô ấy tặng bao giờ!”

Cố Thời Nghênh nghe xong, thấy chuyện này đúng là đả kích thật: “Hay là, cứ thế cho qua đi? Tiết kiệm tiền trà sữa.”

Trương Tri: “Tôi thất tình rồi.”

Cố Thời Nghênh: “Cậu cũng đã yêu đâu mà thất.”

Trương Tri càng buồn hơn, cậu ta thậm chí còn chưa được hẹn hò với người ta!

Cố Thời Nghênh vừa định hỏi cậu ta có muốn cùng mình đi tìm mèo không, Giang Lão Nhị ở phòng 701 bên cạnh đã hỏi cậu ta: “Tối nay có buổi giao lưu đồng hương, chỉ dành cho người tỉnh mình thôi, cậu đi không?”

Giang Lão Nhị và Trương Tri đến từ cùng một thành phố.

Trương Tri lập tức có hứng thú, một giây sau đã thoát khỏi trạng thái thất tình: “Đi chứ!”

Cố Thời Nghênh còn đang nghĩ cách giúp thằng bạn xao nhãng: “...”

Thôi được, tối nay vẫn là một mình cậu đi tìm mèo vậy.

Sau giờ học, Cố Thời Nghênh nhận được không ít ảnh mèo của đàn chị gửi đến, là một con mèo Anh lông ngắn màu xám đã triệt sản, màu xám khá đậm, lông xám trên đầu tạo thành một dấu hình thoi, là một con mèo rất dễ nhận ra, nó tên Thảo Mai.

Cố Thời Nghênh xin đàn chị một chiếc khăn có mùi của Thảo Mai, đàn chị liền mang thẳng đến nhà ăn cho cậu.

Ăn tối xong, Cố Thời Nghênh liền cầm khăn lên đường.

Đàn chị còn hỏi cậu: “Có tác dụng thật không? Chị cũng mang khăn đi tìm chị Đại Quất rồi, nhưng nó hoàn toàn không phản ứng với chị.”

Chị Đại Quất là một con mèo trong trường, được thầy cô và sinh viên toàn trường yêu quý, nó còn có tài khoản mạng xã hội video riêng, follower đã lên tới 100.000.

Cố Thời Nghênh: “Cách của em có thể khác của chị.”

Đàn chị: “Vậy chị đi tìm cùng em nhé?”

Cố Thời Nghênh: “Em đi xe đạp sẽ nhanh hơn một chút, đi thử trước đã, chị có mang đồ ăn vặt cho mèo không?”

Đàn chị: “Có, cho em hết.”

Cố Thời Nghênh cầm khăn và đồ ăn vặt cho mèo đạp xe đi tìm chị Đại Quất, cậu tìm thấy chị Đại Quất đang nằm ườn trên băng ghế ở một cái đình nghỉ mát trong trường.

Chị Đại Quất rất thân thiện với con người, được sinh viên vuốt ve nhiều, thấy người là lại vặn vẹo thân hình ngày càng tròn trịa của nó.

Cố Thời Nghênh vuốt ve cho nó thoải mái rồi sờ sờ vào móng vuốt màu hồng của nó, Đại Quất được vuốt ve kêu gừ gừ như một cái động cơ.

[Thịt gà sấy khô.]

[Thịt gà sấy khô.]

[Thịt gà sấy khô.]

Cậu lôi đồ ăn vặt ra, bên trong có một gói thịt gà sấy khô, cho Đại Quất ăn một viên, sau đó cậu đặt chiếc khăn của Thảo Mai dưới mũi Đại Quất: “Đại Quất, mày có thấy con mèo nào có mùi này không?”

[Là mùi của đồng loại.]

Cố Thời Nghênh lắc lắc gói thịt gà sấy khô trong tay: “Tìm được đồng loại này, gói thịt gà sấy khô này sẽ là của mày.”

Đại Quất lười biếng đứng dậy vươn vai, quay đầu nhìn Cố Thời Nghênh một cái rồi bắt đầu chạy về phía trước.

Đại Quất là mèo, nó không đi đường thẳng, chỉ thích chui vào bụi cây ven đường, trời lại tối, Cố Thời Nghênh đôi khi còn không nhìn thấy bóng dáng của nó, may mà Đại Quất thông minh biết đợi cậu.

Cố Thời Nghênh rượt theo Đại Quất đến tận bụi cây bên ngoài sân bóng rổ ngoài trời của trường.

Cậu nghe thấy một tiếng mèo kêu yếu ớt từ trong bụi cây, không nghe kỹ sẽ không để ý.

Đèn đường của trường không đủ sáng, đèn sân bóng rổ đều chiếu vào sân, Cố Thời Nghênh đành phải bật đèn pin điện thoại bò dưới đất tìm mèo.

“Thảo Mai? Là mày phải không?”

Trong bụi cây, cậu thấy một con mèo màu xám trắng, hình như cậu đã thấy Thảo Mai, nhưng con mèo không động đậy.

Cố Thời Nghênh muốn chui vào trong bụi cây, nhưng tay cậu vẫn chưa khỏi hẳn, chỉ có thể dùng tay trái thò vào.

Bụi cây trong trường được chăm sóc tốt, lại rậm rạp, Cố Thời Nghênh bò dưới đất thò tay vào bắt, nhưng làm thế nào cũng không sờ được con mèo, cậu càng đưa tay vào thì con mèo lại càng sợ hãi rúc vào lưới bảo vệ.

Đột nhiên, áo sơ mi của cậu bị ai đó kéo một cái, dọa cậu thẳng người dậy, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Phó Hoán mặc đồ thể thao bóng rổ đang ngồi xổm bên cạnh, anh cúi đầu nhìn cậu.

Phó Hoán: “Cậu chổng mông làm gì đấy?”

“Tôi đang tìm... Ui da...” Cố Thời Nghênh quỳ không vững, người nghiêng ngả về phía bụi cây, Phó Hoán vươn tay ra đỡ lấy nửa vòng eo thon lộ ra của cậu.

Nhiệt độ nóng bỏng từ đầu ngón tay Phó Hoán gần như muốn đốt cháy làn da của Cố Thời Nghênh.

[Mông cũng cong phết.]

Cố Thời Nghênh: “...”

Cố Thời Nghênh không nhịn được lườm Phó Hoán.

Á, cái người này phiền chết đi được!