Trương Tri buồn rầu đến mức sắp ăn không nổi cơm: “Cậu cũng biết đó là tuần trước, câu lạc bộ của chúng tôi cách tuần lại có hoạt động, trước đây cô ấy đều tham gia, tuần này lại nói có việc không tham gia được.”
Trương Tri quen biết Liễu Văn Tình qua câu lạc bộ, sau đó liền yêu say đắm đối phương, theo đuổi nửa năm, nhưng dường như đối phương không có hứng thú với Trương Tri, với tư cách là bạn thân Cố Thời Nghênh chỉ có thể âm thầm ủng hộ.
“Vậy có tặng trà sữa nữa không?”
Cố Thời Nghênh ăn ngon miệng, cho miếng thịt kho tàu khó khăn lắm mới giành được vào miệng, ăn đến hai má phồng lên.
Trương Tri chẳng có khẩu vị chọc chọc vào bát cơm trắng, chán nản nói: “Thôi, tôi cảm thấy cô ấy thật sự thích ai rồi, không có ý gì với tôi cả.”
Cố Thời Nghênh biết sự thật, khuyên khéo thằng bạn: “Vậy thì không làm boy si tình nữa, chúng ta đi tìm gái mới.”
Trương Tri nắm chặt tay: “Được, anh em, chúng ta cùng nhau đi tìm gái!”
Đợi Cố Thời Nghênh ngủ trưa dậy, vừa mở WeChat ra, đập vào mắt là tin nhắn của thằng bạn.
Trương Tri: [Trà sữa.jpg]
Cố Thời Nghênh: [Thằng boy si tình chết tiệt.]
Trương Tri: [Tôi không buông được.jpg]
Cố Thời Nghênh vốn còn hơi buồn ngủ, thấy thằng bạn vẫn loanh quanh trong vòng luẩn quẩn của simp lỏ, tức đến tỉnh cả ngủ.
Cậu rửa mặt xong đi ra, thấy Phó Hoán trưa nay không về nhà, giật cả mình, những ký ức về tiếng lòng của đối phương lại ùa về trong đầu.
Cố Thời Nghênh với gương mặt còn chưa lau khô nước đối diện với ánh mắt của anh, rồi nhanh chóng xách balo lên.
“Tôi đi học trước đây.”
Phó Hoán vừa gật đầu một cái, Cố Thời Nghênh đã chạy mấy dép.
Lương Kỳ ngoài cửa thò đầu vào: “Cậu đứng đó ngẩn người gì thế, đi học thôi.”
Phó Hoán: “Ừ.”
Lương Kỳ là một cái máy nói, trước mặt Phó Hoán chưa từng giấu giếm điều gì, vừa đi xuống lầu vừa kể cho bạn mình nghe thông tin trong ngành vừa mới xem được. Không nhận được câu trả lời, anh ta lại thấy ánh mắt của Phó Hoán đang dán vào một chàng trai mặc sơ mi trắng quần jean trẻ trung năng động, trước mặt chàng trai là một cô gái vô cùng xinh đẹp, dường như hai người đang trao đổi WeChat.
Lương Kỳ cười đầy ẩn ý: “Nhóc kia có phải là gu của cậu không?”
Phó Hoán liếc anh ta: “Đó là Cố Thời Nghênh, cậu ấy là trai thẳng.”
Lương Kỳ: “Thôi được rồi, lần này cậu ta dũng cảm làm việc nghĩa cũng nổi tiếng phết nhỉ.”
Phó Hoán: “Chắc vậy.”
Lương Kỳ: “Trông cậu ta cũng đẹp trai đấy, cậu không có ý đồ gì sao?”
Theo như anh ta hiểu về Phó Hoán thì ngoại hình của Cố Thời Nghênh chuẩn gu của Phó Hoán.
Cố Thời Nghênh đẹp trai một cách tinh tế, cả người toát lên vẻ dịu dàng, một đôi mắt hạnh, nhìn người khác như mang theo ý cười, rất dễ lây lan cảm xúc cho người khác, chỉ là cậu không cố ý ăn diện, không nhìn gần rất khó phát hiện ra ưu điểm của cậu.
Phó Hoán không trả lời câu hỏi này của Lương Kỳ, lạnh mặt lướt thẳng qua Cố Thời Nghênh và cô gái kia, rồi đi về phía tòa nhà giảng đường, bước chân vừa nhanh vừa dài.
Đúng là Cố Thời Nghênh bị một cô gái lạ xin WeChat, nhưng cô gái tìm cậu không phải để nói chuyện tình cảm, mà là nhờ cậu tìm con mèo bị lạc.
Khi mới có được thuật đọc tâm, cậu không chỉ thử nghiệm với bạn học, mà còn thử với chó mèo, thuật đọc tâm của cậu thế mà lại có thể nghe được tiếng lòng của động vật nhỏ.
Nửa tháng trước, cậu nhặt được một con chim sáo bị người ta cắt cánh ở nhà ăn của trường, con sáo nhỏ rất thân thiện, cứ đi loanh quanh dưới chân cậu, còn cố gắng theo cậu về phòng.
Cậu thử tiếp xúc với con sáo, sau đó nghe được tiếng lòng của nó.
Mặc dù tiếng lòng của động vật nhỏ không rõ bằng của con người, nhưng những nội dung lặp đi lặp lại cũng đủ để cậu giúp con sáo về nhà.
Cậu dựa vào thông tin tiết lộ từ tiếng lòng của con sáo nhỏ để đăng bài trên diễn đàn, chưa đầy một tiếng, chủ của con sáo nhỏ đã tìm đến.
Cô gái trước mặt là một đàn chị năm ba, cô ấy vừa nói với Cố Thời Nghênh rằng con mèo của mình đã lẻn ra khỏi phòng, đi hai ngày rồi, mọi cách đều đã thử qua, nhưng vẫn không tìm thấy, đăng bài trên diễn đàn cũng không có ai phản hồi.
Cố Thời Nghênh: “Chị gái, em không chắc là có thể tìm được thú cưng của chị đâu.”
Đàn chị: “Không sao, không tìm được cũng không sao, chị thực sự hết cách rồi, có một chút khả năng chị cũng phải tìm nó, rất lo nó ở bên ngoài không tốt, sợ nó bị mèo hoang đánh, em trai, chị có thể trả thù lao cho em, thực sự phiền em quá.”
Cố Thời Nghênh: “Vậy để em thử, nhưng bây giờ em phải đi học, phải đợi em học xong mới giúp chị được.”
Đàn chị liên tục cảm ơn cậu: “Cảm ơn cảm ơn em.”
Sau khi hai người add WeChat của nhau, Cố Thời Nghênh mới chạy lên lớp.
Cậu không nhắc đến chuyện tìm mèo với Trương Tri, vì tiết học đầu chiều nay Trương Tri cứ lơ đãng.