Người đẹp trai như idol tên Dương Thư Hành, người có phong thái như công chức tên Quan Kiều, mỗi người một vẻ đẹp trai.
Hai người trở về đầu tiên là quan tâm đến Cố Thời Nghênh một lượt, có lẽ không ngờ bạn cùng phòng của họ lại dũng cảm như vậy, hôm nay phòng nam 504 ồn ào hơn hẳn mọi khi.
Dương Thư Hành đeo tai nghe màu bạc, nhìn đi nhìn lại cánh tay của Cố Thời Nghênh: “Cậu có bị sẹo không? Khâu bao nhiêu mũi?”
Cố Thời Nghênh: “Không khâu, dao của hắn cùn.”
Quan Kiều: “Thứ sáu hôm đó tôi cũng học ở tòa nhà đó, nếu biết thì tôi đã đến giúp cậu.”
Dương Thư Hành: “Lão Quan, cậu thôi đi, tôi thấy người chạy nhanh nhất chính là cậu đấy.”
Quan Kiều: “Đừng coi thường tôi, hồi nhỏ tôi là học sinh gương mẫu ba tốt dìu bà cụ qua đường đấy.”
Cố Thời Nghênh: “...”
Dương Thư Hành và Quan Kiều có quan hệ khá tốt, hai người đấu khẩu vài câu, sau đó Dương Thư Hành lấy nho nhập khẩu mang từ nhà dì về ra chia cho mọi người cùng ăn.
Trong lúc tay Cố Thời Nghênh dính đầy nước nho dính dính, Phó Hoán mặc đồ thể thao ôm một quả bóng rổ đi vào phòng.
Anh quét mắt thẳng đến miếng gạc băng xiêu vẹo trên cánh tay phải của Cố Thời Nghênh, giọng hơi trầm xuống: “Tự băng sao?”
Cố Thời Nghênh lắc đầu: “Không phải, Trương Tri băng cho tôi.”
Nước nho chảy từ cổ tay xuống khuỷu tay, hơi ngứa, Cố Thời Nghênh đưa tay ra định lấy giấy ăn, nhưng phát hiện đã hết.
Phó Hoán rút một tờ giấy từ bàn của Dương Thư Hành, trực tiếp ấn lên khuỷu tay của cậu.
Cố Thời Nghênh: “Cảm...”
[Muốn liếʍ.]
Cố Thời Nghênh nhanh chóng rút tay mình ra khỏi tay Phó Hoán, trong khoảnh khắc đó, cậu hoàn toàn mất hết hứng thú với những quả nho vừa ngọt vừa mọng nước.
Quả nho nó bẩn rồi!
Sự bối rối trong không khí chỉ có một mình Cố Thời Nghênh gánh chịu và cậu thầm nắm chặt nắm đấm.
Cậu cười như không cười: “Tôi có thể tự lau.”
“Ừm.” Phó Hoán gật đầu, vứt khăn giấy đi rồi thản nhiên lấy quần áo vào phòng tắm, không thèm liếc nhìn Cố Thời Nghênh một cái nào.
Cố Thời Nghênh cảm thấy nếu chậm thêm hai giây nữa, có lẽ cậu đã không nhịn được mà cho Phó Hoán một đấm.
Thật sự không có đạo sĩ nào đến thu phục con yêu râu xanh Phó Hoán này được sao?
Trước khi đi ngủ, Cố Thời Nghênh quyết tâm không thể có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào với Phó Hoán nữa!
Thứ hai, trời nắng, nhiệt độ hôm nay từ 28 đến 32 độ.
Hai ngày trôi qua, cánh tay của Cố Thời Nghênh không còn đau như lúc đầu, nhưng vì đang trong quá trình đóng vảy nên khuỷu tay cậu vẫn chưa thể gập lại được.
Tất nhiên, bản thân cậu cũng không thể “cong” được.
Sáng sớm thức dậy, cậu lấy một chiếc áo dài tay mùa thu trong tủ ra, bọc kín da mình không một kẽ hở.
Trong giờ học thỉnh thoảng Trương Tri lại quan sát cậu, sau giờ học thật sự không nhịn được nữa liền hỏi Cố Thời Nghênh: “Cậu mặc nhiều thế không nóng sao? Hay cậu bị cảm rồi.”
Cố Thời Nghênh: “Không cảm, chỉ là muốn mặc áo khoác thôi, cảm thấy buổi sáng hơi lạnh.”
Trương Tri chỉ vào trán cậu: “Cậu đổ mồ hôi rồi kìa.”
Cố Thời Nghênh: “...”
Trương Tri: “Hay là cởϊ áσ khoác ra đi, người yêu thầm cậu cũng sẽ không vì cậu mặc thêm một cái áo khoác mà từ bỏ tình cảm với cậu đâu.”
Cố Thời Nghênh bướng bỉnh nói: “Tôi không.”
Trương Tri: “Ủa, người yêu thầm cậu không xứng được nhìn ngay cả cánh tay của cậu sao?”
Cố Thời Nghênh nghiến răng nghiến lợi: “Đúng, đối phương không xứng.”
Bạn cốt của cậu hoàn toàn không biết hai ngày nay cậu phải chịu đựng sự dày vò như thế nào.
Trương Tri còn tưởng cậu đang trốn tránh sự theo đuổi của một cô gái.
“Cô gái ấy thế mà lại gặp phải một người đàn ông sắt đá như cậu, cậu như vậy sẽ ế cả đời đấy.”
Quả thực Cố Thời Nghênh cũng nóng: “Cậu không hiểu đâu, thôi không nhắc nữa.”
Nói thêm nữa chỉ tổ tức bụng.
Những ngày tiếp theo, Cố Thời Nghênh hoàn toàn tránh mặt Phó Hoán, hai người ngoài việc gặp nhau trong ký túc xá vào buổi tối ra, thời gian còn lại, Cố Thời Nghênh không về. Thậm chí khi về ký túc xá, cậu cũng sẽ leo lên giường chơi điện thoại trước khi Phó Hoán về, không cho Phó Hoán một cơ hội nào để chạm vào cậu.
Cố Thời Nghênh trải qua mấy ngày thong dong, cộng thêm việc học bận rộn, cú sốc mà Phó Hoán mang lại cho cậu cũng dần phai nhạt.
Trường học mỗi ngày đều có chuyện mới, chuyện Cố Thời Nghênh dũng cảm làm việc nghĩa cũng bị chuyện mới lấp đi, vết thương trên cánh tay cậu cũng dần hồi phục, từ từ có thể cử động được, hoàn toàn có thể tự lo liệu, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Lại đến thứ sáu.
Trương Tri lại muốn tặng trà sữa cho Liễu Văn Tình, nhân tiện muốn hẹn đối phương đi chơi cuối tuần, nhưng lần này sau khi nhắn tin WeChat có vẻ không vui lắm, Cố Thời Nghênh đoán có phải cậu ta bị từ chối rồi không.
Cố Thời Nghênh hỏi cậu ta: “Liễu Văn Tình chủ động tìm cậu, sao lại không vui? Tuần trước cậu còn vui đến mức có thể nhảy lên tận trần nhà cơ mà.”